ÔI CON SÔNG QUÊ…- Lý Phạm

0
24

ÔI CON SÔNG QUÊ…

 

Ngày xưa, sau nữa đời phiêu dạt

Anh(*) trở về úp mặt dưới sông quê

Để được ngửi mùi thơm

Để được ngậm mà nghe

Cái vị ngọt ngào của nước

Để được ngắm nhìn vẽ đẹp sông quê

Để mà cảm nhận dòng sông như lòng của mẹ…

Hôm nay , tôi cũng quá nữa đời người

Không phải phiêu dạt như anh

Mà hàng ngày tôi được ngắm

Những dòng sông quê thay đổi

Nhìn dòng sông mang những nỗi đắng cay

Sông quê đục ngầu

Đâu phải đục của phù sa

Như “sông quê” của anh ngày ấy

Người ta đang đào, đang phá những dòng sông

Có còn đâu anh ơi! Bên lở, bên bồi…

Sông quê bây giờ bên nào cũng lở

Tàu cuốc, máy đào đã bắt sông đau

Mấy cánh lục bình đỏ au

Gốc cây bần sần sùi bùn đất

Vài chùm hoa nỡ muộn màng

Cây cỏ bờ sông

Có tội gì đâu mà phải mang trên mình

Cơ mang là rác thải…

Cá tôm có tội gì đâu

Mà phải bị mắt đui mù…

Liệu còn ai dám úp mặt vào sông quê?

Để mà lặng nghe sự ngọt ngào đầy thương nhớ

Có còn đâu

Tóc của tre soi bóng dưới gương sông của cụ Tế Hanh

Ai dám úp mặt vào dòng nước đục ngầu kia

Để mà cảm nhận mình đang úp mặt vào lòng mẹ?..

Tôi ngắm dòng sông

Quá khứ bổng chốc ùa về

Tháng bảy, tháng ba

Bầy trẻ chúng tôi tha hồ lặn ngụp

Thả người giữa dòng nước xanh trong

Để ngắm vẽ đẹp tận dưới đáy sâu

Để yên mà nghe cái ngọt thơm từ nước…

Đã hết rồi!

Có còn đâu: “dòng xanh chảy mãi đến vô cùng”?..

 

Lý Phạm

       ( Chút cảm xúc khi nghe giọng hát Anh Thơ với bài hát: Khúc hát sông quê )

 (*) Nhà thơ Lê Huy Mậu.

 

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN