Ở PHAN RÍ CỬA – Nguyễn An Bình

0
8

Ở PHAN RÍ CỬA

 

Ta đứng bên nầy Phan Rí Cửa

Nhìn thuyền thấp thoáng mãi khơi xa

Nghe âm tiếng sóng quanh lèn đá

Không  đủ làm vơi nỗi nhớ nhà.

 

Nhà em nép bên bờ sông Lũy

Có cụm hoa vàng nở sáng nay

Vườn ai sao lại tươi mượt lá

Hương táo thơm bay tận ngõ ngoài.

 

Ở đây cát gió nhiều vô kể

Chỉ sợ men nồng chưa đủ say

Chỉ sợ chưa quen màu mắt đỏ

Nên tình chỉ nhẹ tựa mây bay.

 

Còn ta một kẻ chân lang bạt

Qua Sông Mao nhớ tiếng còi tàu

Sân ga đâu phải là ly biệt

Chưa khuất đường ray bỗng nhớ nhau.

 

Mênh mông trời đất buồn vô lượng

Em có cùng ta  chia bớt sầu

Em có cùng ta đi ra biển

Hòa mình trong tiếng hát phi lao.

 

Nguyễn An Bình

 

 

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN