O gái Huế của Thu Hoài – Cảm nhận Thư Hoàng

1
176
gaihued      O GÁI HUẾ


Ơi o gái Huế đẹp như mơ !
Áo tím duyên duyên lạ rứa nờ
Mặt tú, mày cong cong tựa liễu
Dáng thon, tóc mượt mượt hơn tơ
Nao nao mặt nước Hương Giang lặng
Xao xuyến hàng cây Núi Ngự tờ
Lữ khách dừng chân ngơ ngẩn mãi
Ơi o gái Huế đẹp như mơ !


Thu Hoài

– Con gái Huế thì khỏi phải chê rồi vì ngoài vẻ đẹp thơ mộng ra còn không lẫn vào đâu bởi cốt cách thanh tao, tâm hồn phóng khoáng mà bề ngoài luôn giữ nét duyên kín đáo thâm trầm.


Chị Thu Hoài cũng là người con gái Huế nên đặc biệt thú vị khi tôi được nghe họ nói về mình. Làn hơi Huế ngọt ngào tươi tắn chị đưa tôi vào cái nhìn của một lữ khách bâng khuâng trước những tà áo tím, tóc thề truyền thống.


Bối cảnh tiếp cận với vẻ đẹp sương khói ấy là nơi một dòng sông nức tiếng của đất cố đô- con sông Hương mang bao truyền thuyết bởi làn hương thơm man mác trên dòng. Huế-kinh thành xưa của nước ta-nơi nuôi dưỡng những thiếu nữ ngây thơ trong trắng mà mỗi cử chỉ là cả sự dịu dàng đan xen. Họ như được thấm nhuần dáng mệnh phụ tao nhã của các bà hoàng, phi tần trong cung cấm. Họ như có thể rung lên mọi giác quan của người ngắm vì thế mà đã có bao câu thơ ngẩn ngơ trao tặng:


Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đô


Áo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng mênh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
Mặt trời lên từ phía nón em nghiêng


(Tạm biệt/Thu Bồn)


À, chả trách vì thế tác giả Thu Hoài của Thi Đàn chúng ta lại không tốn bao thời gian để chuốt nên bài thơ Luật Đường, cất lên tiếng nói của quê hương chan chứa.

Ơi o gái Huế đẹp như mơ !


Tôi lại nghe trong đấy chất giọng nằng nặng đặc biệt của Huế, một sự pha trộn ngọt ngào với chất êm ái da diết. Có thể nói cái ngọt của giọng nói Huế là cái ngọt mê đắm lòng người nhất cũng không ngoa. Liền theo mạch thơ chị đã khiến cô gái Huế xuất hiện trước mắt người đọc những nét đặc trưng như:


Áo tím duyên duyên lạ rứa nờ
Mặt tú, mày cong cong tựa liễu
Dáng thon, tóc mượt mượt hơn tơ


Cô gái quả thật vô cùng thanh tú mong manh. Bằng những tính từ "duyên" "cong" " thon" "mượt"…đơn giản chị khéo chắt lọc cho thơ muôn vàn hình ảnh lôi cuốn. Nàng đẹp từ khuông mặt trái xoan, nét mày cong vút như đường nét chiếc lá liễu. Nét đẹp ấy còn quyến rũ thêm ở vóc hạc sương mai, chiếc eo thít buông chùng tà áo tím. Lại càng bối rối mắt người hơn khi vương theo từng bước son ấy là suối tóc thề lung lay lộng gió. Tưởng như giây phút nàng ngang qua tất cả cảnh vật con người xung quanh đều bất động vì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào o gái Huế-nhân vật trung tâm.


Nghệ thuật so sánh đã làm câu thơ sinh động hẳn. Nói về người con gái đẹp thì không gì hơn hình ảnh của "liễu" và "tơ". Chỉ hai từ ấy đã gợi bao cảm hứng xao xuyến.

Tôi còn thích thú với nhóm từ :"lạ rứa nờ" đặt ở cuối câu thơ chị. Nó đưa vào rất tinh tế âm thanh của giọng nói Huế, bản sắc Huế mà nếu như không có nó giá trị của đoạn thơ sẽ không thể nổi bật lên. 


Có biết bao ca từ ngợi khen nhan sắc người ta đã dùng trong thơ so với chị, quả lời lẽ chị có đơn giản hơn. Và sự đơn giản ấy đã được thổi bùng lên ánh sáng bởi cách dùng từ "lạ rứa nờ' như trên.


Mới hay mỗi người một phong cách thơ và chính sự kết hợp đúng chỗ mới tạo được ấn tượng, làm nên sức sống từng câu thơ, đoạn thơ… Chị đã cho chúng ta những từ khóa để từ đó mở ra góc nhìn xa hơn lời thơ kiệm.


Không biết vô tình hay cố ý, bài thơ của chị sử dụng rất nhiều nghệ thuật so sánh, nhân hóa, điệp…Nó khiến cho lối thơ nhiều tính chuyên nghiệp và mở cho người bình nhiều đất diễn. Tuy nhiên với thể thơ Luật Đường nên tránh điệp sẽ sáng thơ hơn.


Huế là mảnh đất có tâm linh, nhiều người tin rằng thế khi nhìn ngắm cây cỏ, sông nước, hoàng thành cổ kính. Tác giả Thu Hoài cũng giới thiệu Huế trong một ánh nhìn nhân cách hóa:


Nao nao mặt nước Hương Giang lặng
Xao xuyến hàng cây Núi Ngự tờ


Vẻ đẹp con gái Huế rực sáng đến thế khiến tê liệt mọi ánh mắt người, điêu đứng cả cỏ hoa, vạn vật. Ồ sắc đẹp thật sự đã lên ngai qua mấy nét chấm phá của chị. Trong sự thinh lặng, tưởng như ngây ra ấy chúng ta lại thấy đôi nét chuyển động nhẹ, cái rung mảnh mai trong tâm hồn của sông, của núi như những sự đồng điệu của lòng người, hồn người. Chà cái mạch thơ ấy mới đắt làm sao!


Bỏ qua sự phân tích riêng về luật niêm, đối vần của thơ Luật Đường đã khá hoàn chỉnh trong bài thơ này tôi muốn nhấn mạnh đến khía cạnh hồn thơ, ý thơ và nghệ thuật chung của thơ để bài viết mang tính đại chúng hơn. Cứ xuôi theo lời thơ rủ rỉ đã làm chúng ta mê đắm trước sắc hương cốt cách con gái Huế- một nét đẹp cổ truyền chưa mai một với thời gian để được đồng điệu cùng nhân vật trong thơ:


Lữ khách dừng chân ngơ ngẩn mãi
Ơi o gái Huế đẹp như mơ !


Hình ảnh này mãi níu giữ chúng ta, lưu luyến khôn nguôi .


Bài thơ đã khép lại nhưng dư âm rất tròn trịa còn ngân vang trong tâm trí chúng ta. Cảm ơn chị Thu Hoài đã mang đến một bài thơ rộn rã tự hào , một giai điệu trẻ trung ngọt ngào lãng mạn đến vậy.

26/9/16


Thư Hoàng

Có liên quan

1 BÌNH LUẬN

  1. CÙNG NHAN SẮC ẤY
    (Họa O GÁI HUẾ/Thu Hoài)

    Chiếm lĩnh hồn trần khao khát mơ
    Rõ cô gái Huế lẫn mô nờ
    Tay vờn nghiêng nón che màu má
    Bước nhẹ lên cầu lay suối tơ.
    Bất động Tràng Tiền luôn sóng dậy
    Xôn xao Thành Nội vốn im tờ
    Mênh mang khóe hạnh, khuynh thành tiếu
    Chiếm lĩnh hồn trần khao khát mơ

    28/9/16
    Thư Hoàng

Comments are closed.