Ở CỘT MỐC 241 VĨNH XƯƠNG & ÁO LỤA PHƠI BUỒN- Trúc Thanh Tâm

0
39

Ở CỘT MỐC 241 VĨNH XƯƠNG





– tặng các chiến sĩ Biên Phòng cửa khẩu



 Ta về thăm lại Vĩnh Xương

 Đứng bên cột mốc mà thương nhớ nhà 

 Phía trời Hồng Ngự đâu xa

 Vậy mà vẫn lạc tình ta với người



 Nam Vang ngày đó xa rồi

 Chút tình còn nợ gái Khmer lai

 Chiều nay gặp lại tóc dài

 Lòng ta sóng vỗ gió ngoài biên cương



 Lục bình trôi giữa cô đơn

 Ta nghe mưa ướt một hồn thơ đau

 Tình cờ đâu nợ gì nhau

 Sao ta cứ thấy tình trào hơi men



 Nụ cười, ánh mắt không tên

 Người dưng đâu phải người quen mà gần

 Nắm tay cho thấy tình thân

 Để còn hơi ấm cho lần chia xa



 Phập phồng áo lụa nở hoa

 Gió mơn man gió mây là đà trôi

 Đời đang khuyến mãi cuộc chơi

 Nghĩ chi dâu bể kiếp người trăm năm !

 

 

 ÁO LỤA PHƠI BUỒN





 Em đi áo lụa phơi buồn

 Ta về nghe gió thổi mòn lối thu

 Quê nghèo vắng tiếng mẹ ru

 Nỗi đau còn đó buổi từ tạ xưa



 Đời nhau định sẵn cơn mưa

 Nên giờ hai đứa vẫn chưa hết buồn

 Nếu xưa đừng ghé môi hôn

 Người dưng qua phố ai còn nhớ ai



 Sao em lại cắt tóc dài

 Lấy gì che gió tạt ngoài hiên mưa

 Ta còn đau một hồn thơ

 Khi mà bến cũ sông hờ hững trôi



 Tóc bay áo lụa nghiêng trời

 Ta đem phơi gió bên đồi trăng tan

 Lá nào rụng xuống trái ngang

 Nắng nào hiu hắt khi hoàng hôn rơi



 Buồn xưa và nỗi ngậm ngùi

 Tình ta với nhỏ một đời ăn năn

 Ta về nói với xa xăm

 Đời sao cứ lấy lỗi lầm buộc nhau !

 

 Trúc Thanh Tâm

( Châu Đốc )

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN