NỤ HÔN ĐẦU – Nguyễn An Bình

0
38

NỤ HÔN ĐẦU

 

 

Tinh đầu là trái me non

Biết chua lại thèm muốn hái

Đôi lúc giả đò ngây dại

Mang theo buồn giận dỗi hờn.

 

Bắt đền bằng nụ môi hôn

Giật mình con tim lỗi nhịp

Trên cành tiếng chim xanh biếc

Nắng hồng reo khúc tình ca.

 

Đường về cúc nở vàng hoa

Điểm trang trên từng góc phố

Một thời mơ thành bướm nhỏ

Bay suốt bốn mùa yêu thương.

 

Bàn tay ấm thuở mới quen

Muốn níu từng giây hạnh phúc

Chỉ sợ một ngày bất chợt

Tình đời xô ngả tả tơi.

 

Trái tim nào phải biển khơi

Sao lòng trùng trùng bão tố

Thực hư một đời ai tỏ

Buốt đau người nhớ hay quên.

 

Xếp lá thư tình đầu tiên

Mực thơm từng trang giấy viết

Mắc nợ người chưa trả hết

Nên tình lãng đãng khói sương.

 

Tôi như cây sưa bên đường

Cố nở những chùm hoa cuối

Mưa thì thầm theo tiếc nuối

Nào che hết cuộc đời nhau.

 

Từng ngón tay mềm xôn xao

Nhỏ như búp bê xinh xắn

Gió nào thổi qua tóc ngắn

Mà thơm đến tận bây giờ.

 

Chân khua sỏi đá vườn xưa

Có ai tìm về nương náu

Vuông cỏ hẹn thề một dạo

Áo người bay suốt mùa ngâu.

 

Một ngày trở lại tìm nhau

Rưng rưng chùm hoa đã héo

Nụ hôn thơm như chiếc kẹo

Tình đầu thuở ấy còn say.

 

Nguyễn An Bình

 

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN