NHỮNG VẦNG TRĂNG ĐI LẠC &DẪU XA HUẾ NHƯNG VẪN NHÌN THẤY HUẾ – Phan Minh Châu 

0
17

 

NHỮNG VẦNG TRĂNG ĐI LẠC

(viết tặng cho người bạn thơ có một thời sinh sống tại Tuy Hoà Phú Yên hiện định cư tại CALI) 

 

Mười sáu tuổi bạn xa nhà rất sớm

Tìm cho mình đâu đó một vầng trăng

Sáng lung linh nơi ấy ngỡ đêm rằm

Nhưng đâu biết trăng khi mờ khi tỏ

  

Dứt mối tơ duyên khi tuổi xuân vừa nở

Khi tuổi đời đang ngào ngạt hương yêu

Khi mùa thu chiếc lá rụng bên chiều

Lại mộng tưởng những ngày xưa hò hẹn 

 

Tình đã vỡ tình đầu như chén đắng

Chia tay người chốt lại những ngày vui

Bao nhiêu năm không lệch một đường ngôi

Vẫn còn đó niềm vui thời non dại 

  

Bởi chênh lệch tuổi xuân thời con gái

Chia tay người man mác một niềm vui

Ta hững hờ giây phút buổi chia phôi

Và cũng hiểu âu cũng là định mệnh 

 

Ta khép kín đời ta từ dạo ấy

Sống hững hờ bên những cuộc rong chơi

Trái tim ta còn đó khách không mời

Vẫn nhẹ đập theo nỗi buồn cố quận 

  

Xa đất mẹ tưởng đâu chừng lúng túng

Trên đất người ráng ủ một mùa xuân

Sống cho cùng bao giấc mộng phù vân

Trên miếng đất không chung lòng chung óc

  

Trời se lạnh Ca Li buồn muốn khóc

Buổi ta về tìm lại chút tình thân

Đâu anh em đâu bè bạn xa gần

Và đâu nữa một thời ta sách vở

  

Tìm chi nữa một vầng trăng đã lỡ

Trăng phôi pha trong suốt những thu hồng

Ta gạn lọc trong những vầng trăng cũ

Sao vẫn buồn đâu đó những vầng trăng…. 

                                       

DẪU XA HUẾ NHƯNG VẪN NHÌN THẤY HUẾ

(Viết tặng cho một người lính nằm lại ở cổ thành Quãng Trị) 

 

Dẫu xa Huế nhưng vẫn nhìn thấy Huế

Những tháng năm lửa đạn chảy điên cuồng

Ôi Quảng Trị cổ thành thơm tiếng hát

Tiếng ru hời … còn đó những màu quân

  

Tôi thương chị, thương anh, thương bầu bạn

Mấy mươi năm vật đổi với sao dời

Anh từ độ lên đường xa đất mẹ

Để Cổ Thành sáng lại tuổi đôi mươi

  

Ơi Thành Cổ mấy mươi năm rồi nhỉ?

Tám mốt ngày đêm lửa đạn trập trùng

Anh nằm lại bên kia bờ vĩ tuyến

Chị bên này thương nhúm cỏ quê hương

  

Tám mốt ngày đêm trời như giông bão

Tiếng đạn gầm xé nát Cổ Thành xưa

Là phận lính giữ giòng ranh Tổ Quốc

Để Cổ Thành sáng mãi với nghìn sau

  

Đất Quảng Trị từng lưu danh muôn thuở

Tuổi thanh xuân phút chốc hóa anh hùng

Ôi mảnh đất bạn tôi nằm lại đó

Để bốn mùa hoa cỏ vẫn thơm hương

  

Những năm tháng chưa vương màu áo lính

Bạn tôi yêu nơi ấy rất vô cùng

Cô gái Huế ôm nỗi lòng rất Huế

Đôi mắt buồn năm tháng chảy xa xăm

  

Bạn nằm xuống nơi cổ thành Quảng Trị

Đường đạn đi không biết tự phương nào

Đôi mắt vẫn hướng về vùng đất mẹ

Nơi có người con gái vẫn hằng mong

  

Dẫu xa Huế nhưng vẫn nhìn thấy huế

Bước chân ai qua mấy nhịp cầu Tràng

Phải em tôi một thời yêu áo lính

Khăn sô buồn không nỡ bước sang ngang… 

 

Phan Minh Châu 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN