NGƯỜI THẦY LÝ TƯỞNG – Nguyễn Khánh Tuyết Vy

0
9

 

                      NGƯỜI THẦY LÝ TƯỞNG

 

Tôi phải kể sao về thầy nhỉ? Thầy, một thầy giáo già người dong dỏng cao, giọng nói và cử chỉ thầy lúc nào cũng mềm mỏng, từ tốn. Thầy, một người thầy giảng bài hấp dẫn và dễ hiểu. Nhưng tôi, đứa học trò lạnh lùng năm xưa lại không thích thầy chỉ vì thầy dạy môn Lý, môn học mà tôi ghét cay ghét đắng trong tất cả các môn.

  Giọng giảng bài của thầy to, không sang sảng mà đầy ấm áp đã đưa chúng tôi trôi ngược về mấy thế kỷ trước. Học đến chương Điện, một học sinh ghét Lý như tôi mà còn phải tò mò mở tròn mắt chăm chú nghe thầy mở đầu bài giảng bằng phát minh của Edison, thầy đưa cả bốn mươi mấy đứa trong lớp trở về cuộc sống khốn khó, thời của những cái máy nghe đài xưa lắc lơ mà hồi còn nhỏ, thầy cũng như bao người dân đã sử dụng nó để nghe tin tức ngoài mặt trận khi đất nước còn kháng chiến chống Mỹ. Tôi hình dung ra cảnh trong lúc pháo nổ bom rơi ngoài đường thì xung quanh cái máy nghe đài kêu rèn rẹt trong những ngôi nhà đóng kín cửa, mọi người đang ngóng chờ tin chiến trận mà người thân họ xông pha ngoài đó. Cái bóng đèn dây tóc bình thường quen thuộc trong đời sống, qua lời kể của thầy, nó trở nên sống động, tưởng chừng như nó đã góp mặt vào lịch sử văn minh nhân loại kể từ khi nhà bác học vĩ đại Thomas Edison sáng chế ra.

  Tôi dở Lý nhất lớp, có lẽ vì thế nên thầy quan tâm tôi thật nhiều. Tiết nào thầy cũng gọi tôi phát biểu ít nhất một lần, tôi rất khó chịu. Thật là còn gì “nhục” hơn khi câu hỏi nào tôi biết câu trả lời thì ông thầy không gọi, còn câu hỏi nào tôi không biết thì thầy lại gọi! Và thế là tôi cứ luôn bị gọi lên phát biểu ý kiến trong tình cảnh dở khóc dở cười nhất, đơ mặt ra nhìn thầy, còn thầy nhìn tôi mỉm cười rồi nhẹ nhàng bảo ngồi xuống. Cái thói quen đáng ghét của thầy “hay gọi tôi phát biểu” đó còn khiến tôi không được thoải mái. Tới tiết thầy, tôi phải cố tập trung không dám lơ đãng dù đôi lúc mệt hoặc buồn ngủ cách mấy. Bởi thầy có thể “tóm” tôi bất cứ lúc nào, bởi tôi không muốn thấy ánh mắt thất vọng của thầy khi thầy biết tôi không tập trung, bởi tôi không muốn thầy thất vọng trước bao tâm huyết thầy bỏ ra. Nhưng, người thầy tận tụy ấy chẳng bao giờ dành chút thời gian để la mắng học sinh. Lần đầu tiên trong đời, tôi có một ông thầy giáo lý tưởng như thế, thầy chỉ luôn nói: “Con chưa học bài”, “Con chưa làm bài tập”, “Lần sau cố gắng lên con!”, “Ừ, giỏi!”. Lời quở trách của thầy chỉ có vậy, lời động viên của thầy cũng chỉ có vậy, cùng với ánh mắt thầy buồn buồn hoặc sáng lên lúc thầy quở trách hoặc ngợi khen chúng tôi.

  Ngày Nhà giáo Việt Nam, tới tiết Lý, cả lớp chúng tôi đứng lên hát tặng thầy. Hát xong, thầy cảm ơn và đó cũng là lần đầu tiên thầy dành ra mấy phút khuyên bảo chúng tôi vài điều. Ký ức tôi đến giờ vẫn còn đọng lại lời thầy hôm đó, đọng lại rõ nhất một câu nói của thầy hồi ấy đã khiến nước mắt tôi rơi: “Thầy không có bất cứ suy nghĩ xem thường một học sinh nào. Đối với thầy, các em sau này đều có thể thành đạt. Nhất định là các em sẽ thành đạt, nếu các em cố gắng.”. Tôi có cảm nghĩ thầy dành riêng lời đó cho mình.

  Có bao giờ, bạn hối tiếc khi bạn không còn cơ hội đền đáp ơn nghĩa một người? Có bao giờ, bạn hối tiếc khi bạn không còn cơ hội biểu lộ tình cảm và sự biết ơn đối với người đã quan tâm, lo lắng cho bạn?… Xa thầy, tôi đã hối tiếc về điều đó. Suốt năm lớp Mười Hai, tôi tìm thầy khắp trường nhưng không gặp vì thầy dạy buổi chiều, tôi học buổi sáng. Chỉ đôi lúc ngồi học trong lớp, tôi bất chợt trông thấy thầy ngoài sân, bóng dáng thầy lúc nào cũng âm thầm, lặng lẽ, đơn độc một mình. Tại sao chưa bao giờ thầy được học sinh nào ngưỡng mộ nhắc tới hoặc vây quanh trò chuyện thân mật? Hay có lẽ bởi tình thương thầy dành cho chúng tôi lặng lẽ quá chăng!…

  Một buổi trưa nọ tan học, thầy sắp bước ra khỏi cổng. Điều ước nhỏ nhoi của cô học trò sắp rời xa trường rồi cũng đến. Vâng, chỉ một điều ước nhỏ nhoi là được gặp, hỏi thăm thầy thôi mà sao tôi đã phải chờ đợi rất lâu? Ông Trời chắc đã hiểu cho tấm lòng thành của một đứa học trò ngoan dành cho thầy thầy nên đã cho tôi được gặp thầy hôm ấy! Cô gái vốn ít nói, trầm tính như tôi hôm đó bỗng nhiên dám đứng giữa sân trường cất tiếng gọi to: “Thầy!… Thầy ơi!…”; thời gian như ngưng đọng, đóng băng tiếng gọi để nó âm vang mãi trong niềm vui sướng mãnh liệt về kỷ niệm Mười Một khó quên. Thầy quay lại, tôi cúi đầu chào thầy rồi vội vàng hỏi: “Năm nay thầy có dạy lớp Mười Hai không?”. Thầy nheo đôi mắt yếu ớt lại, trìu mến nhìn tôi: “Không con à! Thầy dạy dở lắm nên thầy không được dạy Mười Hai.”

  Ngày cuối năm, đứng nói chuyện với nhỏ bạn, khi tôi hỏi bạn còn nhớ ông thầy dạy Lý năm lớp Mười Một không, bạn nói: “Nhớ chứ, hồi đó tiết nào ổng cũng rảo khắp lớp, gọi hết đứa này tới đứa kia phát biểu. Sợ muốn chết!”, tôi cười với bạn, thầm mong được trở lại ngày ấy.

  Nhớ đến lời thầy năm ấy, tôi cảm phục tấm lòng vị tha và niềm tin thực sự thầy dành cho chúng tôi. Thầy, người thầy lý tưởng nhất trong đời tôi. Và bây giờ, tôi ao ước được nghe thầy kể lại chuyện Edison và sự ra đời của chiếc bóng đèn dây tóc một lần nữa…

 

                                                   Nguyễn Khánh Tuyết Vy

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN