NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG CƠN MÊ CHIỀU – Nguyễn An Bình

0
27

NGƯỜI ĐÀN BÀ TRONG CƠN MÊ CHIỀU

 

Người đàn bà

Ngồi lặng im trong căn nhà màu tím

Ngăn nắp đến từng ngóc ngách

Lọ hoa hồng trên bàn vừa được thay mới

không gian xung quanh yên ả

Sự sống tồn tại một cách mơ hồ

Nắng vàng rộm ngoài sân

Len lỏi qua từng kẻ lá

Phả nổi nhớ một cách nhẹ nhàng

Lên từng trang thơ viết dở

Gương mặt hiếm hoi nụ cười.

 

Người đàn bà

Ngồi đợi thời gian đi qua mái tóc

Ông phu vườn vừa tô xong hàng gạch cuối

Nơi trồng xuống hàng cây to vừa vạt ngọn

Mưa thoáng bay trong ánh mắt nâu buồn

Mắt tìm cánh chim xa khuất

Trong cơn mê chiều

Hạnh phúc nào đợi chờ ai

Khi bao kẻ giật giành từng cen ti mét

Khoét sâu vết thương vào tim người khác

Một cách hả hê.

 

Người đàn bà

Sẽ còn ngồi khi hàng cây đã lên xanh

Bóng mát trùm lên khu vườn bé nhỏ

Chim chóc lại tìm về

Kết tình xây tổ

 Râm ran tiếng hót đầu ngày

Người đàn bà mơ màng bên cửa sổ

Chờ một người

Có lẽ không bao giờ về nữa

Hoa tím hàng rào đã bắt đầu nở

Trái tim người lại đau đáu một niềm đau.

 

Nguyễn An Bình

     

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN