NGÒN NGỌT… THÁNG NĂM! – VŨ MIÊN THẢO

3
266

 

Vũ Miên Thảo

 

NGÒN NGỌT THÁNG NĂM!

 

Tê buốt nỗi buồn

tháng năm không tình nhân
chầm chậm gió
lê lết mưa
nhớ thì thắt the như con ve già rít thét
ấp nụ dè chừng

mi phượng rưng rưng
đợi chờ lửa hạ hôn nồng nàn tán lá

bật đỏ hồng ngay ngáy mùi chia xa


Chân quen đường về sao bỗng dưng là lạ

ngõ tàn chiều khen khét nắng hôn
em thôi thập thò tóc dài bay góc phố
nho nhỏ niềm vui chợt biên biến trống tay gầy!


Mang theo nắng loe lóe cháy hồn nhiên

tháng năm không còn nhớ chúng mình
thả nỗi vui của anh

theo những cánh diều

theo dấu chân em

về đâu?

một nơi biền biệt

lưu bút 12…chẳng nói lời nào!


Anh
ngày …

như không thể buồn
nghêu ngao hò ca dao trên dòng sông
đêm

treo ngược hồn” vào nhánh cây tình chung

chảy mủ những câu thơ xám xịt màu tim


Tháng năm

môi mềm xưa xa lắc
bầy nhạn thương đã bay về vùng hạnh phúc

chỉ mình ên anh ôm nỗi buồn có hương em

tê tê ức ngực

nghe nỗi đau ngọt ngào

len lỏi giữa nhớ, quên!

Vũ Miên Thảo

Có liên quan

3 BÌNH LUẬN

  1. Bài thơ hay và rất xúc động. Thấm thía và người đọc thơ cũng thấy lòng mình đau anh MT ạ.
    Xin cảm ơn anh đã chia sẻ bài thơ hay.
    Chúc anh luôn an vui và sáng tác hay anh nhé.

  2. Lâu rồi không gặp được anh
    Nhờ trang đất đúng chúc anh yên bình
    Sống lâu kiếp kiếp đời đời
    Không già không chết không dời đi đâu

Comments are closed.