Ngô Thị Thục Trang và khu vườn tuổi thơ – Phan Nam

0
10
 
VƯỜN TUỔI THƠ
 
Mảnh vườn nơi con hái nụ đầu tiên
hoa ổi nhẹ hương giấc lành cổ tích
chiếc nấm tai bèo tươi vàng thân gỗ mục
đọt sắn non xanh vẫy nắng đầu xuân
 
Nơi con bỏ ăn trò chơi chọi cỏ gà
mưa lâm thâm đầu trần đào dế
quên làm bài bởi một con bửa củi
trèo ngọn cây bạch đàn bắt tổ chào mào
 
Nơi mùa trái chen nhau trĩu cành
con ngoan ngoãn bên mủng chanh nội hái
chiếc bùng binh con dành tiền lẻ
Tết về sắm cặp nơ xinh đến là xinh
 
Nơi giàn đậu rợp hoa, bướm ong về tìm mật
mẹ phơi mùng mền trên vạt gió chè tàu
hoa cau rụng thanh cao thềm giếng
suối tóc chị xõa hiền mây trắng ngẩn ngơ
 
Nơi con mãi xa rồi, năm tháng cũng không về
giấc ngủ thị thành chập chờn ảo mộng
chợt thèm quá bàn tay quê kiểng
lay một tinh mơ
“dậy, ra vườn hái xuân vừa đến”
 
Ngô Thị Thục Trang
 
Đôi lời cảm nhận của Phan Nam:
 
 Có những giấc mơ trôi về nơi xa lắm, làm cho trái tim còn mãi đắm chìm trong ảo mộng, phập phồng thương, phập phồng nhớ. Dòng nhật ký nhẹ nhàng, tô thắm đôi môi của nỗi nhớ, tô thắm ký ức ngút ngàn màu xanh, tắm mát tâm hồn trinh nguyên, trong trẻo. “Vườn tuổi thơ” của chị thiệt đẹp, khi dấu chân nhè nhẹ bước ra vườn đón giọt nắng sớm, đưa đôi tay bé bỏng “hái nụ đầu tiên”. Rất nhiều hình ảnh quen thuộc thắp lên trong ký ức: hương ổi, chiếc nấm tai bèo, đọt sắn non xanh:
 
Mảnh vườn nơi con hái nụ đầu tiên
hoa ổi nhẹ hương giấc lành cổ tích
chiếc nấm tai bèo tươi vàng thân gỗ mục
đọt sắn non xanh vẫy nắng đầu xuân
 
Chắc hẳn không chỉ đứa con làng quê mà ngay cả trẻ thị thành khi đọc bốn dòng thơ này đều thổn thức mơ về nơi xa lắm. Giấc mơ cổ tích nuôi dưỡng trái tim trẻ dại lan tỏa trong mùi hương ngọt ngào, nhẹ thơm mùi sữa ru hời quãng đường ấu thơ. Dẫu cái quãng đường ấy chỉ đếm bằng một khoảnh cách chỉ mấy bước chân, gói trọn màu xanh được bố mẹ vun vén, đã giúp mảnh vườn như có sức sống và linh hồn. Nhà thơ Ngô Thị Thục Trang thật tinh tế khi gợi lại trong tâm hồn mỗi người câu ca dao đã hằn sâu vào tiềm thức: “trèo lên cây bưởi hái hoa/ Bước xuống vườn cà, hái nụ tầm xuân/ Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc”… Có lẽ tác giả sớm tắm mát vị ngọt phù sa của dòng Vu Gia, thấm đượm hồn quê trong lời ru len lỏi chảy vào tâm hồn mỗi khi mẹ cất tiếng hát, nên mảnh vườn ấy trở nên thật dịu dàng và cũng lắm sắc màu, nhiều bí ẩn.
Ba khổ thơ tiếp theo, tác giả vén màn bí mật nơi mảnh vườn tuổi thơ đã lưu giữ biết bao kỷ niệm, cứ dài đằng đẵng theo nhịp đập thời gian. Những mảnh ký ức vụn vỡ nhưng cũng thật đẹp làm sao! Liệu có ai quên miền tuổi thơ êm đềm với chỉ một nét chấm phá nhỏ nhoi điểm xuyết tâm hồn lung linh nắng. Cọng cỏ gà thi thố, con bửa củi cứ búng lên búng xuống trông lạ mắt, tổ chào mào với ước vọng chinh phục đỉnh cao… cứ thế, cứ thế hiện về sống động như mới vừa hôm qua. Rồi bướm ong say mê mật ngọt hương hoa, hoa cau trải rộng như soi sáng gương mặt ngây thơ ngộ nghĩnh. Rồi hoa trái bung nở khắp khoảng trời tuổi thơ vẫy gọi con tim đi tìm. Dẫu chỉ dăm ba trái chanh là tấm lòng của nội để dành cho đứa cháu nhỏ. Khu vườn nhẹ nhàng, thanh tao và cứ lần lượt ra hoa, kết trái là thành quả to lớn mà đấng sinh thành đã sớm gieo vào lòng trẻ thơ. Kỷ niệm về chích bùng binh cũng được tác giả phác họa một cách chân thật và phảng phất dư vị rất đặc biệt. Làm tôi nhớ đến những dòng chia sẻ của của chị: “Có ai không, còn nhớ về chiếc bùng binh đất nung của ngày con nít, lại đây cùng tôi ngồi nghe dòng xưa thơ ấu chảy về. Nhanh lên nào, kìa tôi đã nghe âm thanh sột soạt của những tờ bạc lẻ va vào thành chiếc hũ kín miệng con con” (Ngô Thị Thục Trang, giấc mơ màu đất nung).
Trong cái vườn cổ tích ấy, người mẹ hiện lên với công việc thường nhật “mẹ phơi mùng mền trên vạt gió chè tàu” cho giấc ngủ con được thơm tho cho những ngày nắng lên, tưới vào tận cùng tình yêu thương mẹ dành cho những đứa con. Và chị, với lọn tóc thiếu nữ “xõa hiền” làm cho “mây trắng ngẩn ngơ”, có lẽ mái tóc bồng bềnh được ướp hương ngọt lành của đất trời khiến tâm hồn xao xuyến. Ở một nơi nào xa lắm, tình yêu tỏa hương từ mùi rơm mùi rạ quê hương, từ “bến thương, bến đợi/ bến nhớ con đò” (Hoàng Khánh Duy, bến nhớ) chứa đựng nỗi buồn phảng phất, khi con nước còn mãi trôi qua ngày ngày tháng tháng soi từng dáng hình thiếu nữ… Khổ thơ cuối là tâm sự của người con xa quê, khiến lòng người bỗng dưng chùng xuống, khắc khoải và nghẹn ngào:
 
 
Nơi con mãi xa rồi, năm tháng cũng không về
giấc ngủ thị thành chập chờn ảo mộng
chợt thèm quá bàn tay quê kiểng
lay một tinh mơ
“dậy, ra vườn hái xuân vừa đến”
 
Đọc đến đây, chợt nhớ lại hai câu thơ của nhà thơ Giang Nam: “Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường/ Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ”, có lẽ trang sách chưa kịp lật hết, trái tim đã lớn và bay đến khoảng trời xa lạ, để lại khoảng trống mảnh vườn tuổi thơ chưa biết đến bao giờ mới lấp đầy. Dẫu mùa xuân của đất trời lay động sâu tận tâm can mà ánh đèn phố thị quá xa xôi, mù tăm. Cái “thiên đường thơ ấu” ấy đang “chập chờn” trong giấc ngủ, dậy lên khao khát “chợt thèm quá bàn tay quê kiểng”. Bàn tay của nội, của mẹ, của chị… chăm chút, nâng niu từng miếng ăn giấc ngủ, khi ngoảnh mặt nhớ về giọt nước mắt chợt nóng hổi trên mi. Và trong cơn mơ ấy, “vườn tuổi thơ” như “hái” cả mùa xuân đón chờ phía trước. Giấc mơ thật đẹp lấp lánh trong từng chữ, có lẽ, giấc mơ ấy còn thổi mãi, chưa bao giờ dừng lại…
 
Tiên Phước, 05.08.2017
PHAN NAM.

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN