Nén tâm hương cho ngày 27 – 7 – Cảm nhận Trần Thị Ngọc Ánh

0
33
truongson05_8102016
                                       HAI NỬA TRƯỜNG SƠN
 
Đã cùng đi hết Trường sơn
Bẻ đôi viên thuốc chia cơn sốt chiều
Hứng trăng đầy mũ tai bèo
Đổ lên suối tóc băng đèo từng đêm
 
Gậy mòn năm ngón tay êm
Vịn vào nỗi nhớ đi thêm khoảng rừng
Mưa nguồn suối đổ qua bưng
Bát canh lá bép đã từng cay chua
Người cùng áo lính năm xưa
Còn trong mê mải vẫn chưa thấy về
Phượng hè nhuộm đỏ đường quê
Gọi anh đứt nối tiếng ve ngập ngừng
Bởi ai câu nói nửa chừng
“ Ngày mai thống nhất ta đừng phụ nhau”
Em về thức với hương cau
Bẻ cành hoa khế tím màu thủy chung
Bây giờ trắng cả niềm mong
Đò ngang muộn chuyến, trầu không trái mùa
Lỡ làng hoa héo – chợ trưa
Gánh về đâu cái đong đưa phận mình
 
Võ Thị Hồng Tơ

 

Cảm nhận của Trần Thị Ngọc Ánh       

Hình ảnh dãy núi trườn mình che chắn sườn tây đất nước của cái tựa đề níu giữ ánh mắt … Và hai câu thơ trong bài thơ mở ra nhiều day trở dầu chiến tranh đã yên vị trong quá khứ: … “ Người cùng áo lính năm xưa/ Còn trong mê mải vẫn chưa thấy về” Hai câu thơ như cánh cửa khép mở. Khép lại một thời đạn bom khốc liệt để mở ra những được mất, những nước mắt lẫn nụ cười.

          Hạnh phúc (dù ngắn ngủi mỏng manh) hơn “những nửa Trường Sơn” cùng thế hệ: "hai nửa Trường Sơn "đã từng bên nhau. "Đã cùng đi hết Trường Sơn". Đã từng san sẻ “ cơn rét rừng vàng cả đất trời”:"bẻ đôi viên thuốc chia cơn sốt chiều". "Đã từng cay chua" với "bát canh lá bép" trong những ngày "mưa nguồn suối đổ qua bưng", đường tiếp tế bị nghẽn tắc.

          "Đã từng … đã cùng …" Nên khi cách xa nhau bởi địa hình chiến đấu, tình yêu – quyện với tình đồng đội, khua khoắng nỗi- nhớ- người –dưng thêm sâu rộng theo không gian thời gian. Đồng hành với “chiếc gậy Trường Sơn’’ đã mòn nhẵn bởi bạn cùng "năm ngón tay êm"," nỗi nhớ "là chỗ "vịn vào" vững chãi  tiếp sức người lính dồn bước quân hành để "đi thêm khoảng rừng".

          Những gian khổ của chiến trường, của “hành quân đêm” … trong phút lãng du, phút giây người – thơ – trong – người – lính, đã được lãng mạn hóa, thi vị hóa: "hứng trăng đầy mũ tai bèo / đổ lên suối tóc băng đèo từng đêm". (Động tác lột mũ xuống, hai tay trên đùi giữ hai bên vành mũ ở tư thế ngồi rồi lại đội mũ, trong phút nghỉ chân giữa khoảng rừng thoáng đãng những đêm trăng?)

Đã khép lại, trả lại thâm u đại ngàn cho nguyên sinh Trường Sơn. Mở ra niềm vui đất nước liền một dải, mở ra những hạnh phúc đoàn tụ … Đồng thời cũng mở ra những vết thương không bao giờ lành miệng (điều tất yếu của chiến tranh) : nỗi đau da cam  “ lá vàng khóc lá xanh”, và dằng dặc âm ỉ một niềm đau chinh phụ … để rồi bộc phát những nỗi cười khóc “ Làng Lòi” ! (xóm làng “mini” tự phát: những mái nhà khuất khúc cuối xóm thôn của những nữ cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong thời chiến, giờ là những người mẹ đơn thân bất đắc dĩ)

"Người cùng áo lính năm xưa/ Còn trong mê mải vẫn chưa thấy về". Hai câu thơ còn mở ra hành trình kiếm tìm hài cốt liệt sĩ, nhắn tìm đồng đội của cả dân tộc. Người lính chưa trút bỏ bộ quân phục, còn "mê mải" say nhịp quân hành chốn nơi nao khi đất trời đã im tiếng súng ! "Còn trong mê mải vẫn chưa thấy về". “Một phần hai Trường Sơn xương thịt” đã hòa vào đại ngàn Trường Sơn! Câu thơ đã kìm nén, đã tự phủ dụ nhằm vơi đi sự nghiệt ngã của tấm giấy báo tử.

          Có thể tôi nặng lòng với "Hai nửa Trường Sơn lịch sử” bởi tôi cũng là “một nửa” của đời thường. Một nửa tuy đã lỡ “bước trật bước trèo”, đã phải “ bế lời ru gượng dậy” … “ Một nửa” không còn vẹn nguyên “cành hoa khế tím màu thủy chung”. Nhưng là những nửa cùng chung, cùng nguyên vẹn nỗi đau lạc bầy đàn … "Ngày mai thống nhất ta đừng phụ nhau". Người lính ấy đã căn dặn, nhưng anh đã phụ nhau, đã lỗi hẹn, trễ hẹn … “ mùa xuân ơi anh trễ hẹn bao lần” (Người trễ hẹn mùa xuân. Ca khúc) Không tính đếm được bao lần trễ hẹn, khi trong tôi thắc thỏm hiện lên bóng dáng hai người phụ nữ những chiều ba mươi tết … Họ tất tả vút nếp, đãi đậu chuẩn bị gói bánh tét, bánh chưng “ Nhớ gói bánh nhiều vào nhé. Các anh sẽ về ăn Tết đấy!” Ánh lửa nồi bánh đêm trừ tịch chập chờn soi hai chiếc bóng thầm lặng từ thuở đầu xanh đến ngày tóc ngả màu mây (chỉ một người là “ chinh phụ”, người kia cũng đơn thân nhưng không ở vào vị trí ấy ,chỉ mang tâm thế “phù suy’’) . Những chiếc bánh vuông đất tròn trời nằm bên nhau đợi chờ một hiến dâng, một hóa thân … Màu xanh lá gợi nhắc màu cỏ úa quân phục, cái màu lâu lắm rồi đã hút tắp  trong những đôi mắt lờ lạc, hoang hoải một ánh nhìn ( phim Bến đợi)

          Những người lính ấy còn rất trẻ, có thể họ vừa buông cây bút để ôm lấy cây súng. Nên có cả mùa Hạ cùng khắc khoải ngóng trông :" Phượng hè nhuộm đỏ đường quê /Gọi anh đứt nối tiếng ve ngập ngừng". Và để "đừng phụ nhau", cô gái đã "thức với hương cau, bẻ cành hoa khế …" Những tím thủy chung, xanh hy vọng .. Các sắc thái tâm cảm của niềm ngóng vọng đã trở nên vô vọng, đã nhợt nhạt, bạc thếch … Đã "trắng cả niềm mong" qua tháng năm phơi trải nắng mưa. Tất cả đã chênh chao, “ chòng chành như nón không quai” để trĩu nặng một phận đời. Để không biết phải "gánh về đâu cái đong đưa phận mình". Tiếng thở dài cho những cơn mộng -du –một-vẹn –nguyên của “những nửa” đời thường và “những nửa Trường Sơn” dang dở.

Trần Thị Ngọc Ánh

Bà Rịa – Vũng Tàu

0 BÌNH LUẬN