N Ắ N G  N G Ủ – C Ó MỘ T M Ù A Đ Ã X A / Mai Tuyết

0
169

 

                12742336_1523173637983529_6354508198228889073_n

N Ắ N G  N G Ủ
******************

Nghe người nói
nắng chết trên đồi xanh đồng vọng
Nhưng với tôi nắng mãi mãi ươm vàng
Có thể là trong những lần mệt mỏi
nắng đi hoang
Rồi lạc bước vào vùng mây ngái ngủ

Những lá non bung mình 
chờ nắng về ấp ủ
Hạt li ti như đom đóm giữa trời chiều
Bàn tay nhỏ vụng về nhặt tiếng chim kêu
Vừa rơi trong bóng chiều sắp hết

Nắng còn đó không bên khóm lau vàng 
lay mỏi mệt
Giận gió chiều làm nghiêng ngả sóng mắt ai 
Vườn phong rêu vầng trán cũ tóc mây dài
Chờ nắng dậy soi gương trong vòm lá

Nắng sẽ thức 
sau tiếng chim kêu gọi ngày đi vội vã
Gió ngốc nghếch 
se mây gọi nắng đến bồn chồn 
Vòng tay nắng ôm trọn áo lá non 
Cho ngực mỏng hàng cây chờ nắng ghé ..

 

C Ó M Ộ T M Ù A Đ Ã X A
———————————

Có một mùa 
Cỏ may vàng héo úa 
Cánh diều em no gió vút lên cao
Xóm nhà bên làn khói bếp lam màu
Anh trốn mẹ ra ngồi cùng đón gió

Có một mùa 
Lời anh còn bỏ ngỏ
Anh đi xa chưa kịp nói cùng em
Chiều rán đỏ mây tím cũng buông rèm
Em đứng lặng tìm ai trong gió mỏng

Có một mùa 
Trên cánh đồng gió lộng
Tóc ai bay che kín cả trời chiều
Cột câu thơ
Bay lên vầng trăng khuyết
Nơi em về cây lá ngủ quạnh hiu

Có một mùa
Cánh diều xưa xếp lại
Em gối đầu lên tay nhỏ mơ hoang
Nửa câu thơ chở đầy bao thương nhớ
Còn nửa câu em gửi bến đò ngang

Có một mùa 
Heo may không trở lại
Cánh diều xưa no gió tận chân mây
Anh phiêu lãng chân buồn rêu đá mỏi
Khoảng không nhau một nỗi nhớ hao gầy

Mai Tuyết

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN