MƯA XUÂN THÌ – Ngô Văn Giảng

0
16

. . . . . . . . .. MƯA XUÂN THÌ . Khói mây nhạt nhẽo qua trời Ngổn ngang trăm nỗi về khơi âm thầm Đãi đằng tâm sự cuối năm Mộng mơ xuân sớm mà thăm thẳm sầu! . Bây giờ con cá cắn câu Con chim mắc lưới biết đâu mà lần Bây giờ mấy nhịp tình thân Còn hơn ngàn vạn cái gần, cái xa , Vẫn đây hình bóng quê nhà Cánh cò chở nắng về qua xóm nghèo Mẹ ra cấy lúa ruộng yêu Đồng xanh xanh đến muôn chiều vẫn xanh . À ơi! Bầu Bí vòng quanh Tu từ tiền kiếp mới thành anh em À ơi! tối lửa tắt đèn Câu cà câu muống chưa quên bao giờ . Nắng lên sau lúc cơn mưa Mình đi từ thuở chửa chưa có gì Vẫn đằm thắm trước xuân thì Vẫn cam chịu cả những khi chán chường . Nhưng mà ai biết mà thương Người quê Tết đến lại thường xa quê Mòn lưng cõng gánh bộn bề Mang câu “giấy rách giữ lề” làm vui! . Ngô Văn Giảng

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN