MƯA ĐÊM – Bửu Tùng / Họa: Tau Dotrong, Minh Thiện Sắc Tứ, Nhã My, Trần Như Tùng, Nguyễn Gia Khanh, Lưu Xuân Cảnh, Phạm Như Phước 

0
61

MƯA ĐÊM

Tuôn sầu rả rích tiếng mưa đêm
Gió lượn lùa song tóc ướt mềm
Lặng lẽ cành khom đong nước mắt
Chơi vơi lá rụng khóc hiên thềm
Buồn thời của cải thơm nồng quá
Xót buổi tình người nhạt nhẽo thêm
Gặp mối chồng Hàn em đỏng đảnh
Chôn vùi ước hẹn khắc chiều êm

                                                                       Bửu Tùng
                                                              30/11/2015

Họa:

1 – MƯA ĐÊM

Thức bởi lào xào những giọt đêm
Hồn bay lơ lửng nhớ trăng mềm
Này gieo nét ái lên quỳnh mịn
Nấy thả câu tình xuống rượu êm
Để buổi an nhàn tâm chẳng dịu
Cho ngày vắng vẻ dạ sầu thêm
Mơ màng gửi gió lời thơ cũ
Một cánh hoa đâu tới đậu thềm…

                                  Tau Dotrong
                             Bắc giang, 01/12/2015

2 – LỞ CHUYẾN ĐÒ DUYÊN

La đà bóng nguyệt níu cành đêm
Rã rượi tay đan suối tóc mềm
Chợt cảm tình cha vương trước mặt
Chừng nghe tiếng mẹ vọng bên thềm
Đường quê lạc bước lòng đau mãi
Dặm khách neo đời phận tủi thêm
Lở chuyến đò duyên xa xót nỗi
Âm thầm giấc lẻ ngóng miền êm !

                        Minh Thiện Sắc Tứ

3 – Trách Đời !

Thương anh vất vả suốt ngày đêm
Chân cứng sần chai đạp đá mềm
Lặng lẽ tháng qua cơm gạo ít
Âm thầm  năm đến nợ nhiều thêm
Cô sầu từng bữa nhà hoang lạnh
Vọng tưởng bao lần giấc ấm êm
Trách kẻ bạc tình mê vật chất
Quên đàn con dại khóc bên thềm

                                   Nhã My

4 – NHỮNG GIỌT MƯA ĐÊM

Mưa sầu từng giọt cứ đêm đêm
Lại rớt lại rơi ướt gối mềm.
Việc đắp hơi tàn đu với bóng
Gió đưa nỗi lạnh đậu bên thềm.
Đem thân gái Việt nương nghèo quá
Làm vợ người Hàn tưởng khá thêm.
Chả biết bạn em ai tốt phúc
Riêng mình phận hẩm nhận “gai êm” !

                                   Trần Như Tùng 

5 – GIẤC MỘNG TAN 

Sống ở Sơ Un  khóc những đêm
Ai thêu viễn cảnh để lòng mềm
Chồng Hàn vợ Việt buồn đau mãi
Đất khách quê người trống vắng thêm
Đã xót dòng thư ôm dưới ngực
Càng thương dáng mẹ đợi bên thềm
Trông về cố quốc xa vời vợi
Xứ lạnh chôn vùi giấc mộng êm.

                           Nguyễn Gia Khanh

6 – ĐÊM LẠNH

Lạnh lẽo đông về buốt gió đêm
Khi xa nhớ thuở ấm môi mềm
Trời mong nước đổ bao nhiêu hạt
Đất đợi tình ghim mỗi bậc thềm
Đốt lửa đâu tìm ra ủ dột
Soi đèn chẳng kiếm thấy buồn thêm
Thương còn giấu kín chìm trong dạ
Ước được cùng người phút dịu êm

                                Lưu Xuân Cảnh 

7 – ĐÊM MƠ

Giấc ngũ mơ màng lúc nữa đêm .
Hình như ai đó cận môi mềm .
Tờ mờ tỉnh dậy nhìn sau cửa .
Rợn sáng miên man tưởng trước thềm .
Ai đó thương thầm thì bớt giảm .
Người đây trộm nhớ chớ tăng thêm .
Mối tình bất chính bao điều khổ .
Chung với vợ mình sẽ ấm êm .

                                 Phạm Như Phước

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN