Chùm thơ A. X. Puskin – Triệu Lam Châu dịch

0
24

Puskin

Lời tâm sự của Triệu Lam Châu:


Nhân kỷ niệm 218 năm ngày sinh nhà thơ Nga vĩ đại Puskin (6/6/1799 – 6/6/2017), tôi xin trân trọng gửi tới bạn đọc yêu quý chùm thơ tâm đắc của mình về Người. Mỗi độc giả đều có những tình cảm và hình dung riêng về nhà thơ Puskin, mặt trời của nền thơ Nga và thế giới.
Với quan niệm như vậy, tôi đã cố gắng thể hiện tình cảm của mình đối với Người, bằng những cảm hứng mang dấu ấn đậm đà của văn hoá Tày quê tôi ở vùng núi Khau Mi-à ( Bài Một mình lên hang núi đêm trăng). Khi nhớ đến hồn thơ của Puskin, mà một mình lặng lẽ lên hang núi đêm trăng, để sống lại cái cảm giác hạnh phúc tinh khôi đầu tiên của mấy chục năm về trước, khi nghe thầy giảng về thơ Người trong hang núi thời kháng chiến – Đó là một tình cảm hết sức mãnh liệt, lãng mạn và độc đáo của miền núi quê tôi chăng?
Và bài Puskin trên Núi Nhạn đêm trăng, lại phảng phất nét văn hoá của miền nam Trung Bộ, vùng Tuy Hoà, Phú Yên, nơi tôi công tác hơn ba chục năm qua – nơi tổ chức Đêm thơ đầu tiên trong cả nước, vào tháng giêng năm 1981 xa xôi đầy chứa chan.
Chùm thơ Một mình lên hang núi đêm trăng (gồm 6 bài) đã vinh dự nhận Giải nhất toàn quốc Cuộc thi thơ năm 1999 – 2000 do Trung ương hội hữu nghị Việt – Nga tổ chức, nhân kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Liên bang Nga (1950 – 2000).
Xin chúc bạn bè sức khoẻ và thắng lợi.
Tuy Hoà, ngày 4 tháng 6 năm 2017

 

Triệu Lam Châu
 

MỘT MÌNH LÊN HANG NÚI ĐÊM TRĂNG*


Một mình lên hang núi đêm trăng
Nghe lại tiếng gió trầm buổi ấy
Nghe lại giọng suối ngàn nóng chảy
Như năm nào Người đến nơi đây…

 

Người đến tinh khôi trong lời giảng của thầy
Một chất Nga nồng nàn lắng đọng
Một cánh chim tự do cồn lên như sóng
Ôi những ngày sơ tán núi hang sâu (2)

 

Bên những ngọn đèn dầu
Có giọt trăng ngời gửi từ nước Nga xa thẳm
Một chút gió Xibia sâu lắng
Một chút thu vàng nồng đượm nước Nga xưa

 

Chút tuyết nhẹ đầu mùa Xanh Pêtécbua
Chút gió thẳm hoang sơ miền Capcat
Những cô gái Nga sớm mai đi kín nước
Tiếng ca nồng trong trẻo bến bờ xa…

 

Bấy năm ròng trên núi Khau Mi-à
Giọt trăng hồn Người âm ỉ sáng
Thấm đẫm tiếng lượn sli năm tháng (3)
Của núi đồi Dân Chủ, Đức Long đây

 

Một mình lên hang núi đêm nay
Nghe tiếng vọng lòng sâu của đá
Những tiếng diệu huyền chẳng bao giờ cũ
Như nỗi niềm Nga lai láng ánh trăng ngân…


Cao Bằng 1999
——————
* Chùm thơ này (cùng bốn bài nữa) đã được trao giải nhất toàn quốc Cuộc thi thơ về tình hữu nghị Việt – Nga, do Trung Uơng Hội hữu nghị Việt – Nga tổ chức năm 1999 – 2000
(1) A. Puskin (1799 – 1837): Nhà thơ Nga vĩ đại
(2) Những năm kháng chiến chống Mỹ, ở miền Bắc tất cả các trường học đều sơ tán về vùng hẻo lánh ở rừng núi và hang sâu, để tránh bom đạn của giặc
(3) Lượn sli: Dân ca dân tộc Tày.

 

 

PUSKIN TRÊN NÚI NHẠN ĐÊM TRĂNG


Tấm áo dạ nâu còn thơm nắng thu Nga
Người lặng lẽ bên trời Nhạn Tháp
Gió biển đêm thổi về dào dạt
Tán lá rừng nghiêng ánh trăng ngân

 

Gió nhẹ vờn lên mái tóc xoăn
Vầng trán Người lồng lộng
Thoáng nghe điệu bài chòi xao động (1)
Ngỡ bản tình ca Cápcadơ

 

Mắt sáng lên, xúc cảm vô bờ
Nghe run rẩy, chập chờn én liệng
Hiện dần lên trên trang giấy trắng:
Lá phong vàng, tuyết đọng nước Nga xưa…

 

Và quả thật bất ngờ
Niềm ấp ủ tháng ngày đằng đẵng
“Bức thư tình Tanhia cháy bỏng” (2)
Bỗng vẹn tròn bên trăng núi chơi vơi

 

Sóng rì rào nhạc biển bồi hồi
Nửa vầng trăng trên trời ngời ngợi
Còn nửa vầng trăng kia trong tay Người bổi hổi
Những dòng thơ lấp loáng chiêm bao

 

Đêm ảo huyền bởi những chòm sao
Đậu nhẹ nhàng xuống trang giấy lạ
Hương táo mùa thu Nga êm ả
Quyện hương xoài đượm gió phương nam

 

Điệu bài chòi, trăng núi, Tháp Chàm
Sáng trong trái tim Người buổi ấy
Hồn thơ Nga xa xăm lộng lẫy
Nỗi niềm thân thiết của lòng ta.


Tuy Hoà 1997
———————–
(1) Bài chòi: Làn điệu dân ca ở nam Trung bộ
(2) Một chương trong tiểu thuyết thơ Epghenhi Ônheghin
của A. Puskin (1799 – 1837), thi hào Nga vĩ đại

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN