Minh Phương – Nỗi đam mê văn chương luôn cháy bỏng – La Ngạc Thụy giới thiệu

0
220

Minh Phương – Nỗi đam mê văn chương luôn cháy bỏng

La Ngạc Thụy giới thiệu

Minh Phương tên thật là Nguyễn Thanh Phương, được kết nạp vào Hội Văn học Nghệ thuật Tây Ninh năm 1993. Sau vài năm hoạt động anh được giao nhiệm vụ đại diện Hội tại TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Tây Nam bộ, để làm cầu nối các vùng miền tạo mối quan hệ, giao lưu với văn nghệ sĩ. Đến năm 2006, khi Phân hội Văn học được thành lập tổ chức Đại hội Phân hội lần thứ I, anh được tín nhiệm bầu vào Ban chấp hành giữ nhiệm vụ Phân hội phó – Trưởng bộ môn Văn xuôi. Đồng thời anh được sự tín nhiệm của Ban thường trực Hội và lãnh đạo các huyện Trảng Bàng, Gò Dầu, Bến Cầu thành lập Chi hội Văn học Nghệ thuật Vàm Cỏ Đông và được bầu vào Ban chấp hành Hội Văn học Nghệ thuật Tây Ninh.

Trong suốt thời gian hoạt động, niềm đam mê văn chương luôn cháy bỏng trong tim anh. Ngoài nhiệm vụ được giao của Ban chấp hành Hội và Phân hội Minh Phương luôn làm tốt nhiệm vụ của một Chi hội trưởng VHNT 3 huyện Trảng Bàng, Gò Dầu và Bến Cầu, phát hiện, bồi dưỡng và kết nạp nhiều hội viên mới tạo điều kiện cần và đủ để 2 huyện Gò Dầu và Bến Cầu tách ra thành lập Chi hội riêng. Điều đáng ghi nhận công sức và trí tuệ của Minh Phương đóng góp vai trò chính trong lần Phân hội Văn học lần đầu tiên mở Trại sáng tác tại huyện Bến Cầu đã tạo tiếng vang thu hút hơn 30 văn nghệ sĩ các tỉnh miền Tây Nam bộ và Tây Ninh về tham dự và sáng tác nhiều tác phẩm cho Tây Ninh nói chung và huyện Bến Cầu nói riêng, góp phần đẩy hoạt động văn học nghệ thuật ở một huyện biên giới nghèo – một vùng trắng về hoạt động VHNT trở nên sôi nổi và được Hội VHNT Tây Ninh đánh giá có phòng trào hoạt động văn học nghệ thuật mạnh nhất trong các Chi hội huyện.

Hơn một năm qua, Minh Phương vướng phải căn bệnh hiểm nghèo phải phẩu thuật não. Những tưởng sụ nghiệp sáng tác của anh sẽ chìm lắng vào bộ não thương tật này. Thế nhưng anh đã gượng dậy được dù hiện nay anh đi đứng rất khó khăn, nói chuyện không còn lưu loát, não bộ hoạt động chậm nhưng niềm đam mê văn chương vẫn luôn cháy bỏng. Nghe tin Phân hội Văn học mở cuộc thi Bút ký và thơ với chủ đề: Tây Ninh – 180 năm hình thành và phát triển” anh đã lao vào sáng tác để dự thi.

Trong suốt quá trình sáng tác anh đã xuất bản 5 tập thơ và 1 tập truyện. Đạt nhiều giải thưởng trong các cuộc thi. Đặc biệt là 2 giải nhất về Thơ và Bút ký do Tổng cục Cao Su Việt Nam tổ chức năm 2013.

Với những công hiến đó, Minh Phương đã được Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tặng Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật Việt Nam”.

Hiện nay Minh Phương là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật các dân tộc thiểu số Việt Nam – Hội Nhà văn Thành phố Cần Thơ và Hội VHNT Tây Ninh.

Các tác phẩm tiêu biểu:

Ru lá hát

Đất nơi tôi đứng

Tiếng máy ủi khai hoang

Thơm mùi đất vỡ

Đất hiền hòa mời gọi

Rực lên nắng vàng như mật

Phóng lô bàn cờ ngang dọc

Stump bầu nhô cành lá

Con suối Ô Thum xuôi dòng chảy

Phất phơ như tấm vải lụa

Bạt ngàn rừng cao su

Người công nhân Khmer

Tay xới đất – bưng cây trồng

Đến mùa lá reo…lá hát

Đường băng dài thăm thẳm

Cây nhô cao đón bình minh

Đất vươn mình

qua bao gian nan khó nhọc

Mọc thẳng tầng tầng lá

Chiều chiều ngọn gió đong đưa

Lá xếp mình cất tiếng hát ru

Em đưa tay nhẹ nâng chiếc lá

Miệng cười chúm chím

Khẽ ru…”On…on…xà lanh…bon tê”

“Xà lanh bon…bon…tê”.

Cõi đêm

Kính tặng Nguyễn Thành Trung

Canh khuya đêm vắng

Hạt từ tâm

Navippakinna-dha tu

Xá lợi Phật muôn ngàn ánh hào quang

Là cõi Ta bà – thế giới huyền vi

Đi từ vô thức

Đi từ bến mê

Đi từ lòng rộng mở

Tâm an định

Không nghĩ sự sống

Thân không ham danh lợi

Tiếng mõ vang vang thoát tục

Hồi chuông đánh thức

Âm vang nghe côn trùng rên rỉ

Thời gian

Tiếng chuông

Tiếng mõ

Rựng chân trời

Mắt sáng long lanh, lòng không còn gợn đục

Trở lại đời thường

Lung linh – xá lợi Phật

Sự sống huyền năng

Lời kinh đi từ “Tâm” thiện

Kiếp phù trần

Bến Giác ở nơi đâu?!

Hạt mưa trần tục

Mưa vào mùa

Rơi đều  trên phiến lá

Rơi trên nỗi buồn

Rơi trong sâu thẳm

Nghe tiếng mưa

Vọng về chốn xa

Nợ trần đa mang

Rộng lượng kiếp người

Ta gieo trong mưa

Một câu thơ buồn

Trả cho em

Những ngày mưa trần tục

Còn ta lang thang

Trong mưa…

Khi mở lòng 

sự băng giá hơn mười năm có lẽ.
trong đời thường tìm lối rẽ để mà đi
tràn qua tim bỗng vỡ òa thành sóng…
khi mở lòng ta hẹn lại mùa thu.
cây thay lá tình mình sẽ đẹp
dẫu đất trời chuyển đổi
hạt cơm đời bao mùa mưa lũ,
mang hơi thở cứ nghĩ rằng đã mất.
Nhịp sống còn sẽ mãi mãi yêu!

30/12/2014

Thiền trong tâm thức

Áng mây hồng nhè nhẹ trôi…

Vây quanh cây xanh và núi đồi…

Chập chùng nghe tiếng chuông mõ

từ xa vọng…

Đường lên dốc bao tâm nguyện

u trầm tượng đá vẫn trơ gan

Cám cảnh cuộc đời in đáy nước

Lần theo bóng ngã thân cô độc

Dõi suốt hành trình chấp ngã – sân – si

Mượn ánh đạo về nơi cõi Phật!

Hằng ngày buông bỏ chốn trần gian

Sớm tối nhìn trăng tròn lại khuyết

Đời người có khác giấc chiêm bao

Gợn đục khơi trong thân đừng đắm,

Ngồi thiền tịnh dưỡng bóng từ bi.

21/12/2014

Vòng định luật

Ta no tròn trong vòng sanh tử
hết kiếp rồi mới gặp được em
đã là duyên mong được tròn mãi mãi
tình khép lại xin ai kia đừng mở vội!

30/12/2014

Không đề 1

Xa xa ẩn hiện núi vờn mây

Chiều chiều tiếng chuông vọng đó đây

Đường dốc cuộc đời bao biến cố

Niệm Phật trong tâm dạ thẳng ngay.

Không đề  2

Bóng núi nghiêng che bóng núi mờ

Trăng tàn trăng khuyết trăng sáng tỏ

Hồi chuông vang vọng tiếng công phu

Bài kệ trần gian lắm phiền lụy.

Ơn đời cho ta gặp người tri kỷ

Ta rong ruổi kiếp người

Đi qua trần gian nơi ở trọ

Gặp em như sương

như khói

Mông lung

Nắng vàng trải

Ánh sáng trăng vằng vặc

Ta đi trong mơ

Hoa lục bình chiều về

tím ngắt dòng sông

cảm nhìn

Em cho ta tình thương nồng ấm

Bất chợt có!

Bất chợt không!

Bất chợt mây trời phiêu lãng…

Nhận ra một lần

Tình đời còn hay mất?!

Một chút vô thường

Ta nắm bắt

Được – mất

Còn chăng phù du?!

Tạ ơn em tình người tri kỷ

Trần gian ở không về

Để thấy rằng mãi mãi yêu em.

04/10/2014

0 BÌNH LUẬN