LUẬN KHÔN DẠI – Cao Bồi Già / Họa: Võ Tấn Hùng; Như Thu; Lý Đức Quỳnh; Thi Lệ Trang; Thục Nguyên; Sông Thu; Đoàn Đình Sáng.

1
120

LUẬN KHÔN DẠI

 

Dại lắm phen  rồi cũng phải khôn

Dại đâu dại mãi chẳng nên khôn

Khôn mồm ngữ xảo thành ra dại 

Dại  lưỡi lời lành lại hóa khôn

Khôn  bẫy cùng lừa, tàn cuộc: dại

Dại ngay với tín,  kết cùng : khôn

Thua chưa hẳn dại, khôn nào thắng…

Dại vẫn nan tường, khó  luận khôn !

                              Cao Bồi Già

                                 11-07-2016

 

BÀI HỌA:

 

CHẲNG BÀN KHÔN?

 

Dại chi cho lắm hết đường khôn,

Khôn chợ dại nhà loạn cả khôn?

Khôn mấy đường quyền xem phải dại,

Dại ba tấc lưỡi thấy đâu khôn?

Khôn lừa thiên hạ coi chừng dại,

Dại phỉnh anh em liệu có khôn?

Khôn tỏ rõ ràng ai dám dại

Dại luôn đeo đẳng chẳng bàn khôn?

                  Bình Định, 11.06.2016

                           VÕ TẤN HÙNG

 

 

KHÔN DẠI

 

Dại hoài tự nhủ khó mà khôn

Dại mãi người ta biết chẳng khôn

Khôn nghĩ hầu như mình giả dại 

Dại tin nào phải dạ tường khôn

Khôn luôn gian dối thì thành dại

Dại vẫn thật thà thế mới khôn

Khôn dại trong lòng đâu dễ đoán

Dại thường bỡn cợt… giỏi tài khôn!

                                     Như Thu

 

 

KHÔN VÀ DẠI

Trẻ dại  nên người phải học khôn

Nhập nhằng lắm dại cũng nhiều khôn

Khôn từ vạn kiếp bao lần dại

Dại  bởi muôn đời chẳng mấy khôn

Khôn kẻ bày khôn mà hóa dại

Dại người giở dại lại lòi khôn

Ngỡ khôn để mãi còn đau dại

Biết dại cho lòng được rõ khôn

                          Lý Đức Quỳnh

 

 

DẠI KHÔN

 

Sao cứ bàn hoài chuyện dại khôn?

Gặp thời kẻ dại tưởng mình khôn

Lấy chồng kiết xác : khôn thành dại

Cặp lão thừa tiền: dại hóa khôn

Mẹ Mốc tìm khôn trong cái dại

Chàng Tôn giả dại giữa càn khôn

Hỏi phường bán nước khôn hay dại?

Ôi nhức đầu vì chữ dại khôn !

                                     Thy Lệ Trang

 

 

KHÔN DẠI

 

Nhiều kẻ ma lanh lại bảo khôn

Trên đời sao dám gọi mình khôn ?

Cậy tài lắm lúc mang danh xuẩn

Nhờ khó đôi khi ló cái khôn

Cố gắng bao che hành động xấu

Đừng hòng nhận được tiếng tâm khôn

Không ai cam chịu người lừa mãi

Tìm cách xa dần bọn lõi khôn

                                   Thục Nguyên

 

 

KHÔN DẠI KHÓ PHÂN

 

Chưa hẳn quan quyền rặt kẻ khôn

Còn hàng dân dả chẳng ai khôn

Lấy gì làm chuẩn đo khôn, dại

Để chỉ ra người xếp dại, khôn ?

Quân tử thất thời mang tiếng dại

Tiểu nhân đắc thế được danh khôn

Hơi đâu phí sức so khôn dại

Giữ tấm lòng son, ấy đã khôn !

                                         Sông Thu

 

 

DẠI VÀ KHÔN

 

 

Mơ hồ, ảo vọng tưởng mình khôn

Nhìn bước đường đi thấy chả khôn

Khối kẻ to đầu nhưng quá dại

Nhiều thằng nhỏ “trái” lại tinh khôn

Tranh giành giữa xóm, vơ toàn dại

Nhường nhịn trong nhà, giật hết khôn

Trí mụ, ngỡ minh là chuốc dại

Được lòng thiên hạ ấy người khôn.

                                        120716.

                               Đoàn Đình Sáng.

 

1 BÌNH LUẬN

  1. Tình cờ vào đọc bài của các bác , xin dc post bài cùng chủ đề góp vui cùng các Bác
    VỊNH DẠI KHÔN

    Thế gian ai dại để ai khôn?

    Biết dại bao lần mới có khôn!

    Dại xác khôn hồn nào giống dại

    Khôn nhà dại chợ có đâu khôn

    Cái khôn lọc lõi khôn này dại

    Cái dại thức thời dại ấy khôn

    Kẻ ở trên đời khôn đến dại

    Dại rồi chắc đã dễ nên khôn!

    GIANG THANH HÀ 02.10.2012

BÌNH LUẬN