LŨ QUÊ – Phan Minh Châu

0
11

LŨ QUÊ

( viết cho cơn bão số mười và lũ lụt ớt các tỉnh miền trung)

 

Tỉnh đã nghèo phố cũng rớt mồng tơi

Dăm sào ruộng chỉ đủ vừa đắp bữa

Trời không thương tháng này mưa xối xả

Những con đường mới đó đã thành sông

 

Nước đòng đòng chỉ mấy bữa nước dâng

Trời bắt tội hay tội người xả lũ

Chỉ thương quê nghèo nàn không chỗ trú

Đêm dầm mình chống chọi với tai ương

 

Rẻo đất nghèo chiếc eo nhỏ đáng thương

 

Cứ vài ba năm lại thành sông thành suối

Nhà lớp lớp lại chìm trong biển nước

Và ruộng vườn trăm thứ bỗng tan hoang

 

Nhìn đàn em thơ dại bỗng thêm thương

Mai đến lớp! khi nào em đến lớp?

Trường đã ngập cửa nhà trơ cảnh bếp

Chén cơm buồn chưa hết những ngày sau

 

Nhìn quê mình ngập lụt thấy mà đau

Đã khốn khó lại chồng thêm khốn khổ

Chung tay lại giúp em vài tập vở

Khi ngoài trời đâu đó vẫn còn giông

 

Quảng Bình ơi vài trận lụt mỗi năm

Người ở phố nhờ nhà cao cửa rộng

Chỉ cánh dân quê đi khơi về lộng

Khi lũ cuồng mới thấm nỗi niềm quê

 

Khi lũ cuồng phá nát những bờ đê

Dân ra sức đắp lên nhằm tránh lũ

Và cơn bão số mười với sức đi vừa đủ

Xô lệch thành nghiêng ngã những rào che

 

Vùng đất nghèo phút chốc bỗng u mê

Khi bão lũ đã lồng lên dữ dội

Chung tay lại hảy siết vòng tay lại

Nhốt lũ cuồng bão quét những đêm đen…

 

Phan Minh Châu

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN