Chùm thơ mùa thu – Lê Thị Ngọc Nữ

0
9

 

 

 

          MÙA THƯƠNG

 

Vàng vàng vạt cúc trước thềm
Mùi hương hoa sữa đọng mềm giọt thu
Mây giăng bảng lảng sương mù
Dương cầm thánh thót vang từ tay em

Gió đưa qua phố êm đềm
Sương cài trên cỏ cho thêm mượt mà
Áo tinh khôi trắng thướt tha
Tóc dài buông xoã nuột nà đôi tay

Tiếng đàn em rót thu say
Ngẩn ngơ chiếc lá vàng bay bên trời
Níu chân sợi nắng sau đồi
Kéo vầng trăng mỏng như môi ai cười

Gọi mùa thương cũ chơi vơi
Gom vào trong gió ngàn lời yêu thương
Gọi bao kỷ niệm vấn vương
Dệt mùa thu với con đường tình yêu.
                               

           THÁNG MƯỜI

Chiều nay về lại tháng mười
Để nghe gió hát mưa cười cuối thu
Dịu dàng em đến như ru
Trên môi điểm thắm lãng du nụ hồng

Tháng mười lúa chín trĩu bông
Vương vương trên tóc hương đồng chơi vơi
Loang chiều từng chiếc lá rơi
Thu nhìn em khẽ nói lời tạm xa

Tháng mười lành lạnh vỡ oà
Mùa đông ươm nụ thật thà bước sang
Nắng xiêu Cơm Nguội lá vàng
Nồng nàn Hoa Sữa ngập tràn lối quen

Tháng mười nỗi nhớ đan xen
Áo em tha thướt thơ len vào chiều
Mùa thu đọng lại bao điều
Đón mùa đông đến với nhiều tin yêu!
                         

       SÀI GÒN CUỐI THU

Sài Gòn đỏng đảnh cuối thu
Sớm mai giận dỗi đan mù màn mưa
Cà phê hẹn sáng hoá trưa
Gặp nhau cũng thoả lòng vừa nhớ nhung…

Sài Gòn thu thoáng ngại ngùng
Vừa tuôn mưa lệ lại bừng nắng tươi
Cho ai hong lại nụ cười
Của thời thiếu nữ hai mươi thuở nào

Sài Gòn thu lá lao xao
Lang thang sánh bước nao nao cõi lòng
Gió nhè nhẹ khoảng mênh mông
Ôn từng kỷ niệm tuổi hồng học sinh

Sài Gòn thu của chúng mình
Tay trong tay sợ ân tình vuột đi
Lá sen sao cứ xanh rì
Ngỡ như hương cốm Thanh Trì đâu đây

Sài Gòn thu cuối hay hay
Ghi ngày gặp gỡ thế này bạn ơi
Nhớ về nơi ấy chơi vơi
Gom đầy ký ức một trời mùa thu…

 
 Lê Thị Ngọc Nữ

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN