LANGBIANG & MỘT CHIỀU ĐÀ LẠT…- Lê Thị Ngọc Nữ

0
15

 LANGBIANG

 

    Mây chiều lãng đãng vắt ngang
Núi non ẩn hiện mơ màng trong sương
    Nắng buông mềm mại tơ vương
Lung linh huyền ảo hòa hương hôn hoàng


    Langbiang Langbiang
Say sưa giấc mộng trần gian Lâm Đồng
    Dốc quanh lượn giữa rừng thông
Vi vu khúc hát bềnh bồng cao nguyên


    Langbiang khúc cồng chiêng
Dịu dàng sơn nữ như tiên giáng trần
    Dã quỳ vàng đến bâng khuâng
Mùa đông về đến trong ngần câu thơ…


                              

MỘT CHIỀU ĐÀ LẠT

 

Một chiều Đà Lạt buồn tênh
Nắng vàng úa vạt thông bên đồi buồn
Lưng chừng mây lững lờ buông
Nhẹ nhàng cơn gió đan luồng tóc mây

Một chiều Đà Lạt trắng tay
Đơn côi đếm bước chân ai lối về
Phố quen tím lạnh lê thê
Dốc tình lặng tiếng đi về ngày xưa…

Một chiều Đà Lạt ướt mưa
Mơ bàn tay ấm ngày chưa giã từ
Trái tim còn trống nhiều ư?
Nhớ thương đã kín dường như tràn rồi

Một chiều Đà Lạt gần thôi
Tay trong tay lặng bồi hồi nhịp tim
Thời gian trôi biết đâu tìm
Lời yêu đương đọng êm đềm bên hoa

Một chiều Đà Lạt mình ta
Đưa tay nắm nhớ thương qua nơi này
Cuối tầm tay… chẳng vòng tay
Cửa tình ái khép chiều nay mất rồi
                                

NGÀY TRỞ LẠI

 

   Mưa về nắn nót so dây
Cung tơ phím nhạc hoà đây lời rừng
   Đồi thông thả tiếng lưng chừng
Nửa cho ngày trước… ngập ngừng hôm nay


   Vẫn nghiêng lối cũ chiều say
Của ngày phố núi nắng phai bên đồi
   Vẫn cơn gió nhẹ bồi hồi
Ấm bàn tay nắm cùng ngồi bên nhau


   Vẫn nghe thông hát lao xao
Âm vang dốc nhỏ ngày nào mưa vây
   Chiều nay thương nhớ về đây
Ta gom ký ức nhặt đầy con tim…
                              

ĐÀ LẠT VÀ EM

 

Em và Đà Lạt
ươm duyên
Ngày xưa
lần đến đầu tiên
trong đời
Em say
dạ cứ bồi hồi
Lòng bao ao ước
cuộc đời luôn đây


Trời thương
duyên nợ đủ đầy
Em và Đà Lạt
ngày nay tương phùng
Bên em
phố núi rưng rưng
Bên Đà Lạt
mãi lưng chừng tơ vương…


Càng gần
lòng lại càng thương
Em cùng Đà Lạt
vấn vương suốt đời…


Lê Thị Ngọc Nữ.

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN