LÃNG HỒN THÁNG GIÊNG – Cao Bồi Già / Họa : Thục Nguyên; Võ Tấn Hùng; Thư Hoàng; Đoàn Đình Sáng; Thanh Hòa; Trần Như Tùng

0
68
 
 

LÃNG HỒN THÁNG GIÊNG

 

Mỏng mảnh mây trời trắng tháng giêng

Đôi hình cánh hạc viễn vân xuyên

Gió se thủ thỉ lời mê hoặc

Nắng ấm mơn man  ý ảo huyền

Cọng cỏ  ôm sương mơ dáng ngọc

Cánh hoa  vờn nắng mộng hình Tiên

Nhẹ nhàng êm ả chờ Xuân tới

Ấp ủ hồn người nỗi ước riêng.

                            CAO BỒI GIÀ

 

BÀI HỌA :

 

TẠM BIỆT

Còn lại những gì hẹn cuối giêng

Vả chăng khốn khó khá thường xuyên

Nên không giữ vẹn lời tâm huyết

Thì tiếc làm chi mái tóc huyền ?

Người cứ đi xây đời mộng tưởng

Ta về tạm biệt giấc mơ tiên

Mai này dẫu được Trời nhìn lại

Chắc hẳn tình riêng có nỗi riêng ?

                              Thục Nguyên

 

 

 

CHÚT NIỀM RIÊNG

 

Chao nghiêng cánh én liệng ngày giêng,

Mây trắng chung chiêng khe núi xuyên.

Nắng dát vàng tơ màu ảo diệu,

Gió cài tím lụa sắc mơ huyền.

Con đò neo bến say hồn bướm,

Lữ khách ngắm trời mộng dáng tiên.

Xuân bước hài nhung êm khẽ quá,

Xuyến xao trong dạ chút niềm riêng!

06.01.2016

    VÕ TẤN HÙNG

(GV Trường THCS Phước Hưng)

 

CHÚC PHÚC

Vào xuân đã chớm thấy nơi Giêng
Mây trắng la đà giỡn nắng xuyên
Cánh bướm kề môi trao ý vụng
Nàng thơ tỉnh giấc chớp mi huyền
Tình ca mạch nước khơi màu liễu
Truyền thuyết sông nguồn gợi cảnh tiên
Nhác thấy Tề Thiên cân đẩu đến
Giao Thừa thỏa nguyện hẹn người riêng.


                                               6/1/16
                                         Thư Hoàng

CẢM XUÂN

Đất trời kiều diễm tựa nàng Tiên

Hương sắc phô khoe nét diệu huyền

Đào đỏ đài hoa đang nở hé

Mai vàng lộc nụ đã bung xuyên

Đông tàn giấu lạnh lui thời vãng

Xuân tới khoe màu đón tiết giêng

Đẹp xấu nhân gian muôn dáng vẻ

Mỗi người cảm nhận nỗi niềm riêng.

                                          6 -1-2016.

                                    Đoàn Đình Sáng.

 

MỘNG ĐÀO NGUYÊN 

Mây trời nặng nặng     tiết vào Giêng

Le lói vầng dương tuyết trắng xuyên

Liếp mỏng thiên nga khơi mộng ảo

Mành tơ ngọc nữ gợi mơ huyền

Tim còn lãng đãng nơi trần thế

Hồn đã bềnh bồng chốn cảnh tiên

Tết đến tìm đâu đào thắm sắc?
Xuân về vẫn ấp nỗi niềm riêng 
                                 Thanh Hoà 

 

TRĂNG THÁNG GIÊNG

Trăng sáng Nguyên tiêu dọi giữa giêng

Nhòm qua vườn quế những tia xuyên.

Soi gương mắt biếc trời e lệ

Ngắm dáng môi xinh nét diệu huyền.

Sương móc lung linh nơi tán lá

Mây hồng lãng đãng chốn non tiên.

Tâm hồn thi sĩ như trong mộng

Cảm hứng dạt dào những nét riêng.

                               Trần Như Tùng  

 

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN