KÝ ỨC TÌNH YÊU – Tùy bút: Trương Thị Thanh Tâm

0
207
 
Trong cái nắng oi bức của mùa hạ tháng năm, trời không có một chút gió, cái nắng mà cả những tàu lá dừa, lá chuối bên hông nhà hàng xóm cũng chẳng buồn lay động, yên ắng lạ thường,mọi người có lẽ vì trốn nắng nên rúc cả trong nhà, chỉ có nghe tiếng gà gáy trưa, càng thêm nuỗn lòng, tôi nhớ đến lời ngoại tôi hay nói, gà mà gáy trưa là xóm có con gái chửa hoang, tôi nghĩ chỉ là dị đoan của người xưa, cái thời khắc khe với phụ nữ, không được đi học, chỉ được lẩn quẩn trong nhà lo nấu cơm, vá áo, xin lỗi thật là ấu trỉ…
        Cầm chiếc quạt giấy trên tay tôi quạt xoàng xoạt, nhìn bầu trời như tóe lửa.
        Tiếng mẹ tôi nói :
_Tâm à, con mang chăn gối ra phơi đi con 
         Rồi chép miệng:
_Chà, hôm nay trời nóng quá không khéo sẽ có mưa to đó.
         Tôi buông quạt xuống :
_ Dạ 
Và vào trong ôm chăn gối ra phơi, quả thật trời nắng như thiêu như đốt .
  Tôi nói vọng vào nhà :
_ Nóng quá cũng dám mưa lắm mẹ ơi 
     Tôi vội vội vàng vàng phơi trên cái vạc trước sân nhà, cái vạc mang nhiều ký ức trong tôi, những đêm trăng sáng, những đêm Trung Thu sau khi cơm chiều dọn dẹp xong cả nhà tôi quây quần uống trà, ăn bánh, các em tôi và trẻ hàng xóm cùng chơi cộ đèn, và kể nhau nghe chuyện trong ngày.
     Tôi thường hay ra nằm đây ngước nhìn bầu trời đầy trăng sao lung linh dưới bầu trời đêm, thỉnh thoảng cũng có những trái pháo hỏa châu sáng rực trong màn đêm, đẹp, cũng gió mát trăng thanh, cũng làng quê thanh bình, nhưng biết đâu ở một nơi nào đó đàng sau cái đẹp nầy đã đánh đổi những nỗi đau khổ của một số người, những nghiệt ngã cay đắng trong cuộc đời, không ai mong cái mà phải gọi là hoàn cảnh hay định mệnh…
         Tôi chợt nhớ cái ngày xưa, ngày mà các thi nhân ví von qua những áng thơ tình "nàng như một nụ hoa chờ hé nở, nàng là vầng trăng sáng,nàng là hương hoa đang tõa ngát hương thơm ..v..v"
        Tuổi mười lăm,mười tám ngây thơ trong sáng hồn nhiên,đó là cái thời đăng quang của mọi người con gái, dù đẹp hay xấu cũng được Thượng Đế ưu đãi, đương nhiên tôi cũng không ngoại lệ…
       Cái ngày xa xưa ấy, khi tôi ngấp nghé bước vào tuổi dậy thì, tôi có chút mơ mộng, thơ thẩn tập làm những bài thơ, hihi , thơ con cóc ngô nghê, không đúng vần luật gì cả miểng là đọc lên nghe êm tai là thích ngất trời rồi, ngâm nga, có khi đọc bài thơ lên giọng cổ nữa cơ chứ.
        Tôi còn nhớ, có lẽ tôi có chút duyên ngầm nào đó cho nên có một vị tú tài ( thì cứ cho sớm hơn một chút đi ) đến Mytho dự thi, người ấy từ nơi đồng chua nước mặn lên dự thi Tú Tài, đó là Gò Công, quê hương thân yêu chôn nhau cắt rún của tôi, tôi lại lọt vào trong mắt của người đó.
     Tôi và người ấy chưa một lần đối diện nói gì là tiếp xúc, lời chưa trao, mắt chưa giao, vậy mà có một trời nắng vàng rực rỡ của mùa Thu tháng tám, hoa lá thắm màu, đêm rằm trăng sáng…hay sáng đẹp trong tôi thưở đó..
       Người ấy đến trước mặt tôi đưa một tờ giấy, giấy gì đây ta, tôi nghĩ thật nhanh, dù chưa biết giấy gì tôi cũng đưa tay nhận lấy, không một lời nói, cũng không một ánh nhìn rồi vội bước đi, tôi nhìn theo mà nghe có cái gì ngồ ngộ trong lòng, hình như tim tôi đập nhanh hơn không bình thường, lao xao và lao xao…lần đầu tôi như thế. Tôi tự hỏi : cái gì đây nhỉ, thắc mắc nghi vấn tôi vội vàng mở ra xem ..được giãi tỏa tức thì, một bài thơ tình rất hay,dịu dàng nồng ấm, một bài thơ ru ngủ thiết tha, nhưng đoạn cuối lại buồn, dù vậy tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc tràn đầy, một cảm xúc mà không thể dùng lời gì để diễn đạt cho đúng cái tâm trạng tôi lúc đó, tôi như lâng lâng bay bổng như cánh diều no gió, hoà nhập theo nhịp đập trái tim…
        Thưở ấy tôi vẫn còn vô tư ngây thơ có hiểu gì về tình yêu đâu, nên cái cảm giác của trái tim làm cho lòng tôi rất vui, và cứ suy nghĩ mãi, chẳng lẽ đây là tình yêu sao, tiếng sét ái tình như người ta thường nói, tôi lắc đầu ngoầy ngoậy, chép miệng lắc đầu :không đâu làm gì có… nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi  yêu mà không hay mình đã yêu, vì có gì đâu..xa lạ mà, vì chỉ là  một bài thơ như lời tỏ tình êm dịu, nhẹ nhàng mà ấm áp với lời ru ngủ vuốt ve…với tôi đó là lần đầu tiên…mới mẻ quá,hạnh phúc biết dường bao..
      Nhưng yêu thì sao nào, bởi vì chỉ một lần đó rồi không gặp lại nữa, có lẽ là thi đậu, công danh sự nghiệp quan trọng hơn còn tình cảm nhứt thời thì …có gì đâu !! Chỉ là trách ai kia sao gõ cửa trái tim tôi rồi như cánh chim tung bay vời vợi cho tôi khóc sầu cô đơn, đợi chờ cho đến bây giờ tóc điểm sương mà vẫn chưa có được tình yêu của người ấy, để thơ tôi chỉ là dở dang xót xa đợi chờ,tên lồng tên, trái tim lồng trái tim, đi vào trong lặng lẽ qua năm tháng,thứ tình yêu trừu tượng ngọt ngào không thiếu phần cay đắng…..
HOA DEP 3             
 VẪN CHỜ AI 
 
Thơ chẳng nên câu buồn quá đỗi 
Lời thương còn đọng ở bờ môi 
Gío bấc về đây mang hơi lạnh 
Đêm về buốc giá trái tim khô 
 
Hạnh phúc vẫn còn xa lạ quá 
Chợt đến rồi đi như bóng mây 
Cả đời đánh mất trời hy vọng 
Ai nhặt dùm ta chiếc lá bay 
 
Chậm bước đường đời chân vấp ngã 
Một lần đánh mất nhói con tim 
Hai lần đã lỡ ân tình muộn 
Lạc lõng hồn thơ bước gập ghềnh 
 
Hư thực trò đời như giấc mộng 
Khóc cười sấp ngữa tựa bàn tay 
Muốn quên vẫn nhớ buồn hiu hắt 
Mộng vẫn còn đây giấc tỉnh say
 
Nhắm mắt chờ đêm hoa Quỳnh nở 
Mùi hương thoang thoảng ở trong mơ 
Chờ bước người về..sao lặng lẽ 
Đêm muốn chờ ai ..vẫn cứ chờ !!
            
TTTT
(Mytho )

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN