KÍNH HIỂN VI & BÃI THA MA – Nguyễn Khánh Tuyết Vy

0
27

KÍNH HIỂN VI

 

bức thư không đủ tỏ hết nỗi niềm

bài thơ tình trở nên khó hiểu

hỡi con tim dông dài và rắc rối

ta phải làm sao cho chàng hiểu được

quãng đường, vận tốc, cấu trúc của ngươi?

 

ta nghĩ ra một cách

là tặng chàng chiếc kính hiển vi

soi lên mảnh tình

phóng to lên

chuyển động say đắm trong những tầng váy hoa

phóng to lên

cấu trúc những bậc thang bay bổng

mở đường cho những tia sáng tinh khôi

 

hỡi những con mắt trần bé mọn

ta bực mình đập vỡ chiếc kính hiển vi

ta giữ lại mảnh tình con

và quay lưng, bước

 

 

BÃI THA MA

 

Hoang vu

Toát ra cái lạnh hơn cả tuyết

Trảng đất

Rưng rức tiếng khóc không ai nghe

Khanh khách tiếng cười rơi vào thinh lặng

 

Trảng đất

Với những ngọn cỏ cô độc

Với những đóa hoa phúng viếng

Khói hương không đủ xua cái lạnh ghê người

Trảng đất

Lưu giữ vĩnh viễn nỗi buồn

Không bao giờ được giải thoát

Lưu giữ vĩnh viễn nỗi oan

Không còn được thấu hiểu

 

Ta còn thở và còn ăn

Còn cười và còn nói

Còn làm thơ và còn ôm những giấc mộng

 

Rồi đây

Bài thơ cũng sẽ hóa tro bụi

Gửi vào ngọn lửa ma trơi khi hiện ra khi biến mất

Giấc mơ hóa linh hồn phiêu diêu trên trảng đất

Khóc rồi cười

Rồi… lặng im

 

Nguyễn Khánh Tuyết Vy

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN