KHOẢNG LẶNG – Đặng Nhơn Giao

2
222

 

KHOẢNG LẶNG…

Có đôi lúc ta mơ đời phẳng LẶNG

Không gian buồn, tĩnh LẶNG tiếng mẹ ru

Tiếng đàn rơi LẶNG lẻ cõi hư vô

Trong sâu thẳm, LẶNG nghe hồn thu gọi

 

Ta LẶNG bước trên đường đời muôn lối

Rượu ngấm say, nghe LẶNG điếng tâm hồn

Dĩ vãng xưa, ta thổn thức LẶNG buồn

Dòng thơ chảy, LẶNG trào trong huyết quản

 

Nhìn lên cao …khoảng LẶNG xanh,mây trắng

Bước vào đời, LẶNG nghiền ngẫm thế nhân

Ta vẫn đi trong từng bước LẶNG thầm

Và nín LẶNG, nhìn trò đời đen, trắng

 

Cung đã lỡ, dây chùng…Còn nốt LẶNG

Giọng thơ buồn, LẶNG đẫm khúc tình xa

Dấu LẶNG*** buồn trong nốt nhạc lòng ta

Chìm trong khoảng LẶNG sầu men say khướt…

Đặng Nhơn Giao (Tây Ninh)

(25/11/2015)

Kết quả hình ảnh cho lang thang một mình
***Dấu lặng : Trong âm nhạc dấu lặng biểu thị sự dừng lại (ngưng hát nốt đó) có độ dài bằng với trường độ của nốt đó…

Có liên quan

2 BÌNH LUẬN

  1. Tôi ít có dịp được đọc thơ Đặng Nhơn Giao, tình cờ được đọc bài thơ Khoảng Lặng chứa bao từ Lặng : lặng Điếng, lặng Buồn, lặng Nghiền, lặng Đẫm …dấu lặng trong tay người nhạc sĩ tài hoa biến hóa khôn lường . Cám ơn Bạn đã cho đọc một bài thơ đặc biệt chuyên chở bao điều trăn trở. Hoàihuyềnthanh.

BÌNH LUẬN