HIÊN NHÀ MẸ – Phước Hội

0
31

 

Nguyen V Son

HIÊN NHÀ MẸ

Ngồi bên hiên nhà mẹ
Bỗng thấy mình trẻ con
Khói lam chiều quạnh quẽ
Bóng mẹ ngả về non

Bữa cơm xưa nghèo quá
Lưng chén mẹ đã thôi
Dành phần con no dạ
Ráng học để thành người…

Mùa lạnh về rét lắm
Hơi người ủ thay chăn
Vòng tay mẹ êm ấm
Ru giấc con yên lành

Đêm mưa dầm gió bão
Nhà dột nát tơi bời
Chỗ con nằm khô ráo 
Chỉ mình mẹ ướt thôi

Chòng chành con sóng cả
Mẹ đưa con vào đời
Cánh chim tung trời lạ
Bóng chiều mình mẹ tôi

Hiên nhà in vạt nắng
Mẹ ngồi trong cô đơn
Mâm cơm buồn lẳng lặng
Nghe đau nhói lòng con

Về bên hiên nhà mẹ
Tóc bạc nửa mái đầu 
Vẫn thấy mình nhỏ bé 
Thời thơ dại tìm đâu

Tháng 7.2017

Phước Hôi (SonNguyenVan)

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN