HÀ QUẢNG “HỒN QUÊ” TRĨU NẶNG TÌNH YÊU THƯƠNG – Phạm Văn Hoanh

0
34

BÌA TẬP THƠ HỒN QUÊ

(NHÂN ĐỌC TẬP THƠ "HỒN QUÊ" CỦA HÀ QUẢNG)

Hà Quảng tên thật là Đoàn Văn Khánh quê ở xã Nghĩa Hiệp, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi, hội viên Hội VHNT Quảng Ngãi, giáo viên Trường Trung học phổ thông số 2 Mộ Đức, hiện đang thường trú ở xã Đức Nhuận, huyện Mộ Đức, tỉnh Quảng Ngãi. Anh vừa trình làng tập thơ thứ tư "Hồn quê" do Nhà xuất bản Văn học ấn hành tháng 8 năm 2017.

Tập thơ có 61 bài với hơn 100 trang là nỗi niềm của anh về tình đất, tình người.

Tình yêu ấy được thể hiện ngay từ việc lựa chọn nhan đề của tập thơ: "Hồn quê". "Hồn quê" cũng là tên của một bài thơ trong số những bài thơ hay của cả tập. Bài thơ mộc mạc chân thành nhưng mang ý nghĩa sâu nặng, nó như cánh cửa mở vào cõi tâm hồn trĩu nặng tình yêu thương của anh đối với quê hương, đất nước và con người: "Chiều cuối năm tôi về thăm nhà cũ/ Xào xạc bên hiên cây chuối trổ buồng/ Mấy luống rau sau nhà vươn cành lá/ Giọt nắng chiều thong thả lại dần buông" (Hồn quê). Nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác và nhân hóa cùng với cách chọn lựa thời gian đã gieo vào lòng người đọc bao nỗi niềm thương nhớ. Thời gian buổi chiều đã được Hà Quảng cảm thức, trở thành nỗi ám ảnh miên man, thẳm sâu tâm hồn anh mà hình thành nên tứ thơ: "Chiều cuối năm sao bâng khuâng đến lạ/ Lòng miên man thao thiết nhớ vọng về/ Tuổi thơ tôi là một mảnh hồn quê/ Nên thương nhớ dâng tràn lên khóe mắt." (Hồn quê). Cái hay của bài thơ là hình ảnh đẹp, thơ mộng, gợi cảm khiến người đọc phải suy ngẫm về cội nguồn của mình.

Đọc kỹ tập thơ "Hồn quê" ta càng nhận ra tình yêu quê hương của anh thật sâu sắc đã làm nên hồn thơ rất Hà Quảng: "Em có về với đất Quảng quê ta?/ Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái/ Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội/ Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em!" (Em có về Quảng Ngãi?). Tình yêu quê hương đất nước được Hà Quảng bộc lộ bằng niềm tự hào về những địa danh quen thuộc như Lý Sơn, Mộ Đức, Minh Long… "Đỉnh Thới Lới muôn đời vẫn vậy/ Vẫn uy nghi sừng sững giữa biển Đông/ Vẫn ung dung như người dân đất đảo/ Giong thuyền ra khơi giữ biển yêu thương." (Bến xưa).

Những hình ảnh quen thuộc trong đời sống của làng quê đã đi vào tâm thức của Hà Quảng trở thành nỗi nhớ khi xa quê. Chúng lặp đi lặp lại trở thành hình tượng nghệ thuật biểu trưng cho quê hương khi anh nhớ về. Đọc một số bài thơ như "Em có về Quảng Ngãi?", "Quảng Ngãi vào xuân", "Mùa xuân trên đất Quảng quê mình", "Em có về Mộ Đức?", "Em có về Đức Nhuận?"… ta sẽ thấy rõ điều đó.

Tình yêu quê hương của Hà Quảng trong "Hồn quê" thường gắn liền với tình yêu đôi lứa. Tình yêu ấy rất sâu đậm, rất nhân văn. "Em có về Mộ Đức yêu thương?/ Nơi anh sống những ngày đầy mong ước/ Tình yêu em làm sao anh nói được/ Cánh cò bay chấp chới giấc mơ xanh." (Em có về Mộ Đức?) hay: "Anh là người không thích phân bua/ Không so bì thiệt hơn nhiều điều trong cuộc sống/ Nhưng anh có em như tình yêu dài rộng/ Sông Đà Rằng xanh trong giấc mơ tình" (Tuy Hòa trong anh).

Tình yêu của Hà Quảng là tình yêu đơn phương mang niềm tiếc nuối: "Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng/ Em có chồng anh nhớ tháng ba xưa!" (Tháng ba vàng nỗi nhớ). Nhưng anh vẫn hy vọng "Tình yêu luôn mới mẻ/ Thắp sáng cả niềm tin/ Dẫu đá cũng hao mòn/ Tình yêu luôn tồn tại/ Tình yêu em mãi mãi/ Dâng hương hoa cuộc đời." (Giữa đôi bờ hư thực).

Trong "Hồn quê" bên cạnh tình yêu lứa đôi còn có tình cảm thầy trò sâu nặng. Hình ảnh đẹp về người thầy được thể hiện trong các bài như: "Thầy giáo già", "Khúc chậm trước khi về hưu", "Cõng chữ lên non", "Về lại trường xưa"… "Cô giáo vùng cao lòng nao nao vui sướng/ Cõng chữ lên non cho những học trò" (Cõng chữ lên non).

Nói tóm lại "Hồn quê" là tập thơ hay của Hà Quảng viết tình yêu quê hương, đất nước, con người. Chúng ta cùng đón nhận và sẻ chia nỗi niềm của anh trong tập thơ này.

PVH

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN