Gởi người con gái Vĩ Dạ & Còn lại em và Huế – Huy Uyên

0
17

Gởi người con gái Vĩ Dạ

 

Mưa chiều ngang thôn Vĩ Dạ

Tình có theo em về kịp Ngọc Anh

Đã xa rồi tháng ngày thương nhớ

Dấu kín vào tim lặng lẽ mối tình.

 

Đứng lại bên đường phiên chợ Mai

Bà con nghèo trơ vơ lều chõng

Thương quê mưa giọt ngắn giọt dài

Buổi đi xa không người đưa tiễn.

 

Vườn nhà em trái hoa mật ngọt

Bên giếng ngày nào tôi cùng em

Gởi tình theo đám mây trời

chiều đi không hết

Đành đoạn xa em hai mắt nhung đen.

 

Xa quê, em, những buổi quân hành

Bao nhiêu năm chưa hề quay lại

Khế trong vườn cây trái còn xanh

Mộng đầu chắc có người đã hái.

 

Hôm qua ngày tôi quay lại

Hết rồi hình bóng xa xưa

Chiều Ngọc Anh đốt sầu tê tái

Nhớ em nói mấy cho vừa.

 

Ngoài kia em, nắng ngập con đường

Tim treo lên đoạn sầu phiêu hốt

Tình một thời tôi gởi cho em

Người ở lại tháng năm 

làm sao quên được.

 

Còn lại em và Huế

 

Em cúi xuống cầm tù dĩ vãng

Để Huế một mình ấm lạnh khói sương

Sáng chiều Huế đi về chiếc bóng

Để cho ai gởi lạnh vào hồn.

 

Tôi vội về băng bó vết thương

Bao năm qua mù lào cùng Huế

Ngã ba sông Đông Ba, Bến Ngự

Gởi nhớ cho ai xa xót trăm miền.

 

Con đường dài Huế đau một đời

Những cột đèn đêm về đứng khóc

Mưa vội vàng rớt Hoàng thành chơi vơi

Sót lại ngã ba Tuần ly thuốc độc.

 

Chiều ngỡ ngàng trong tôi với Huế

Ở lại cùng em trú ngụ sau cùng

Ở lại núi và trời đầy nhớ

Ngọn cỏ tím màu dầu dải sông Hương.

 

Vắng rồi người yêu và nụ cười

Vĩnh biệt môi hôn nồng cháy

Trong vườn hoa sứ và tiếng thở dài

Đọng lại bên thành xưa lời ru của quỷ.

 

Còn áo tím bên đường thời con gái

Nghiêng nắng về che nón bài thơ

Tóc mây đen bờ vai em thả

Để hồn tôi chết tận bây giờ.

 

Đêm ai soi nhịp bóng Tràng Tiền

Thả xuống đó trái tim dịu cháy

Đò của người chèo nhịp trôi nghiêng

Dấu dùm tôi muôn ngàn thương nhớ.

 

Thắp trên môi em ngọn lửa

Ngỡ trong chiều Đại Nội hoang trôi

Các em lung linh trọn đời thiếu nữ

Xếp tàn y xếp vội nụ cười.

 

Em để lại trong tôi dấu tích mũi tên

Bắn vào tim một thời máu chảy

(Maria ớn lạnh linh hồn)

Khúc tình xưa chôn theo về biển cả.

 

Em đứng bên sông tiếc thời con gái

Mắt chong sâu cuối bến đợi đò

Ngày tiễn đưa nhau một lần xa mãi

Để Huế dài sầu mãi khúc tương tư.

 

Huy Uyên

 

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN