GÓC KHUẤT TÂM HỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

0
132
 
Khi tôi chết linh hồn nương theo gió, vẫn thì thầm lời nói mãi yêu anh, dù  tháng năm qua tôi vờ như xa lạ, dối lòng mình và dối cả thế gian….!
 
Khi tôi chết xin anh về vuốt mắt, hôn má môi dù  thân xác đã lạnh rồi, và tiển đưa tôi xin nhớ nhỏ đôi chút giọt buồn, ước vọng thôi… nhưng chắc gì anh nhớ, lúc bên nhau đâu ai tiếc lời gì… Nhưng chắc gì khi tôi trút linh hồn, mà anh biết để về thăm viếng, đốt nén hương thơm ủ ấm linh hồn, và anh có cách nào để vượt bao điều xiềng xích..? Nên tôi biết …thân tôi trở về nơi cát bụi, còn nữa đâu mà vuơng vấn làm gì….!
 
Khi tôi chết hóa thân tôi…  lơ lửng giữa trời mây, nương theo gió tôi sẽ về hôn anh thật nhẹ, vuốt ve anh từng góc khuất…anh ơi, anh không biết hay anh còn chưa biết, tình yêu nầy là nỗi nhớ trong tôi…!
 
Nếu tôi chết anh có nhớ đến con số, mà chúng mình đã hò hẹn từ lâu, anh hãy nhớ, và nhớ cho thật kỷ…Đêm có ngủ xin anh nhớ mở vòng tay, cho tôi gối như đêm nào anh đã gối, bao nhiêu đó cũng đủ làm tôi nhớ, nên chẳng  bao giờ tôi quên được anh đâu, có thể là mà suốt cả đời anh, lời hẹn ước có bao giờ anh thực hiện được đâu, tôi đã chờ, chờ biết đến bao lâu…?! Anh có hiểu hay là anh chưa muốn hiểu…Thôi cũng đành, đành thương nhớ riêng tôi. Nhưng với tôi mối tình đầu luôn là mối tình đau….!!!
                 
TTTT
(Mytho )
 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN