GIẬT MÌNH – Võ Hùng Tấn

0
220

a. 1

GIẬT MÌNH

          (Kính tặng chị Vinh- Hà Nội)
 
Đêm về trăn trở mãi vần buông,
Lất phất mưa giăng mấy giọt buồn.
Vẫn muốn sóng đời thường gợn nhẹ,
Chẳng mong cuộc sống lắm quay cuồng.
Trầm ngâm vài ý chung trà đắng,
Lặng lẽ đôi từ cốc rượu suông.
Nhân thế sân si đâu bến giác
Giật mình cổ tự vọng hồi chuông!
                Bình Định, đêm 02.04.2017
                  VÕ TẤN HÙNG

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN