GIAO THÔNG PHÚ – Cao Bồi Già

0
55

GIAO THÔNG PHÚ

 

 

 

Nam bắc sải chân;  

Đông tây đáo bước.  

Quê phố cầu thông; 

Tàu xe lộ suốt

Tỉnh gần phố kế, xế điếc lôi thùng ba gác chân nhong ;

Miền lạ nước xa, ô tô  tàu điện máy bay gió cuốn.

Ít tiền đi lại cà rịch cà tang;

Lắm bạc tới lui vi va vi vút.

 

Ngó xứ người:

 

Phẳng phiu láng coóng , lộ nhỏ lộ to;

Ngăn nắp rạch ròi , đường trên đường dưới.

Kỷ cương giữ chặt ,  vạn xế tựa không   ;

Luật lệ nghiêm theo , muôn người như một.

Hạng nọ lối riêng chia tách phân minh;

Xe nào đường nấy chẳng quàng chằng chuộc.

Nghiêm gìn trật tự,nhất nhất ý tuân;

Trọng giữ An toàn,vèo vèo bánh lướt.

 

Nhìn lại ta:

 

Đường hẹp xe chạy kín kìn ;

Phố đông người đi chen chúc.

Lắm hướng lắm hàng tự phát luồn lách tựa lươn;

Mỗi người một chiếc nối đuôi thấm loang như nước.

 

Ôi hãi thay:

 

Luật tuy có luật, khổ điều bao kẻ ngơ buông;

Điều rõ ra điều ,đau nỗi mấy ai thèm thuộc.

Ngã sáu ngã tư không “xung kích” rối nùi;

Đèn xanh đèn đỏ vắng “công an” chạy tuốt.

Thân già nghiêm chỉnh  tuân hiệu dừng chờ  chột dạ thất kinh;

Sức trẻ  thản nhiên chấp đèn  chạy tới to mồm nhiếc móc .

Chiều ngược cũng chạy, xe lôi láo nháo lao nhanh;

Cầu cấm vẫn leo, gắn máy nghênh ngang thả dốc.

 

Lại trông mà kinh:

 

Hạt ngô  hạt lúa  phơi phóng  tràn lộ quốc gia;

Xe khách xe bò đỗ dừng choán đường cao tốc.

Đám con cùng cháu ,đua bay đánh võng ,phố quậy   tựa đồng;

Biển đỏ với xanh ,chạy xấc phóng xằng ,luật coi như đuội.

Ổ gà nhan nhản đầy đường ưỡn xác ,nằm đợi  người ngang;

Lô cốt bề bề ,giữa phố chương thây ,sẵn chờ xe húc.

 

Ôi ngán ngẩm thay:

 

Đường cao tốc  ,mới thử nghiệm đà tróc lở lung tung;

Lộ trên cao ,vừa khai trương đã chạy nhăng hỗn xược.

Ra đường khác nào ra trận ,nhép miệng nguyện kinh;

Cầm lái như thể cầm đao ,chắp tay cầu phước.

Tai nạn cứ chực  giơ giăng;

Tử thần luôn rình đón rước.

Nhiều kẻ không may   nằm cáng dài dài;

Lắm người xui rủi  đi toong tuốt luốt.

Ấy chẳng ai va, lòng thòng  dây điện vạ ập cổ treo;

Kìa không xe đụng, toang hoắc hố sâu bẫy sa đất nuốt.

Nước ngập  cống sâu chân hụp trôi veo;

Mưa bay gió thổi cây rơi hứng nốt .

Bao cảnh đau thương;

Lắm nhà thảm khốn.

Chạy còn  muốn chạy  ,chẳng kẻ tự tù;

Đi vẫn phải đi ,nào ai muốn khóc.

Mặt đen da trắng băng đường Hà Nội ,tim rụng gan teo;

Mũi lõ mắt xanh qua lộ Sài gòn ,hồn suy phách nhược.

Mỹ thầm nể dạ, người Việt  gan to;

Tây phải phục tài, dân ta lái  mướt!

 

Và ô ô kìa kìa:

 

Dân Xiêm dở nón bái chào;

Nước Thái cử người sang … học.

 

                                      CAO BỒI GIÀ

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN