Em lạnh môi mềm & Quê nghèo trần áo mẹ – HUY UYÊN

0
29

Em lạnh môi mềm

 

Dài theo sân nắng

Nụ hoa vàng chiều

Mắt em vương lệ

Cuối phố buồn thiu.

 

Giáo đường kinh cầu

Dịu dàng sông biển

Tháng ngày qua mau

Sài Gòn đưa tiễn.

 

Đêm bên ly rượu

Con tim bạc tình

Cơn say đầy nhớ

Chơi vơi hư không.

 

Ngã tư đầy sương

Em giờ má đỏ

Tóc bay cuối đường

Mắt viền nhung nhớ.

 

Hình như mây ngủ

Em nỗi nhớ quên

Đi không về nữa

Phố lạnh môi mềm.

 

Quên chăng nụ cười

Bay cao tiếng hát

Cầm giữ chiêm bao

Bên cầu hiu hắt.

 

Cố nhân tiếng gọi

Khuya đêm vắng người

"Unbreak My Heart"

Cuộc tình chết trôi!

 

Quê nghèo trần áo mẹ

 

Những chiều em tan lễ năm xưa

Vẫy tay tiễn người ở lại

Hẻm vắng ánh mắt người

Không sao quên được.

 

Quay về quê cũ

Bỏ quên con đường góc phố

Quê nhà lận đận áo cơm

Mối tình trôi ra biển cả.

 

Ai đứng hoài bến đợi

Gió quay ngang mặt sông

Vắng rồi con phà bến cũ

Hồn đọng nghiêng chao thôn làng.

 

Đọng sầu hình bóng cố hương

Chợ quê nghèo trần áo mẹ

Nắng trôi trên sông

Xanh xao miền ký ức.

 

Hàng cây cườm thảo đầy nắng

Giấc mơ trăng rải chiêm bao

Tiếng gọi chiều lắng đọng

Quê ơi hiu hắt mái tranh nghèo.

 

Con đường hun hút liêu xiêu …

 

 

HUY UYÊN

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN