ĐÔI DÒNG CẢM NHẬN VỀ TẬP THƠ “BÓNG XƯA” CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN CẢNH TRỌNG – Phạm Văn Hoanh

0
55

             sach61225_095615

Tác giả Nguyễn Cảnh Trọng bút danh Tích Hòa, Trang Uyên là hội viên Câu lạc bộ thơ Trà Giang, là người tinh thông Hán Nôm. Ông hành nghề Đông y gia truyền từ thời ông nội, hiện ở thôn Gia Hòa, xã Tịnh Long, Thành phố Quảng Ngãi, bên bờ Bắc sông Trà Khúc thơ mộng.

Thời buổi đất nước đang ngập chìm trong khói lửa, ông phải ẩn mình với nghề thuốc Bắc và nghề Nông. Trong những năm tháng chiến tranh, tác giả Nguyễn Cảnh Trọng đã trải lòng bằng những câu thơ dung dị, mộc mạc, chân thành. Ông sáng tác thơ từ năm 1965, nhưng không nhiều. Sau ngày nước nhà thống nhất, ông tạm gác chuyện sáng tác qua một bên để lo xây dựng và phát triển kinh tế gia đình. Vậy mà ông không thể gác bút được!? Với tâm hồn thi sĩ ông lại lặng lẽ sáng tác một vài bài khi cảm xúc dâng trào. Mãi đến năm 2010, ông mới sáng tác nhiều và cho đến nay tác giả Nguyễn Cảnh Trọng đã có trên 200 bài thơ, phần lớn là viết tay. Ông đã tâm sự với tôi điều này trong lần cùng sinh hoạt Câu lạc bộ thơ Trà Giang. Lúc đó, ông nói với giọng trầm buồn: "Uổng quá, có một số bài thơ bị thất lạc!" Tôi và bạn bè khuyên ông nên tập họp lại để xuất bản, ông nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu. Mấy tháng sau tôi nhận được tập bản thảo "Bóng xưa" của ông từ tay bạn bè, tôi liền đọc một mạch. Đọc xong, dấu ấn đọng lại trong tôi là những cảm xúc rất riêng của ông muốn gửi đến bạn đọc yêu thơ.

75 bài thơ trong tập thơ "Bóng xưa" là hoài niệm, là những nỗi niềm của ông về quê hương, về hình bóng người mẹ quê và đặc biệt là bóng dáng “người em yêu” thời áo trắng sân trường. Kỷ niệm cháy lòng ấy còn lưu giữ mãi trong tâm trí của ông dẫu cho "Thời gian bôi xóa muôn màu/ Dư âm ngày cũ dễ đâu nhạt nhòa/ Gặp người qua mấy năm xa/ Một thời vẫn ngỡ nàng là Nguyệt Nga!" (Dấu xưa). Đã nhiều năm xa cách, bây giờ gặp lại ông vẫn cảm thấy như thuở ban đầu. Cái thuở ban đầu, chắc hẳn trong mỗi chúng ta không ai có thể quên được. Ngày trước nhà thơ Thế Lữ cũng từng than thở "Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy/ Ngàn năm chưa dễ đã ai quên". Tác giả Nguyễn Cảnh Trọng đã qua cái tuổi thất thập rồi, mà vẫn cứ "Mơ về ngày ấy/ Tuổi thần tiên hai đứa chung trường" (Bỡ ngỡ). Hãy nghe ông kể về mối tình của "tuổi thần tiên" ngày ấy "Mến em khi mới chung trường/ Con đường chung bước lời thương thầm thì/ Qua dòng Trà Khúc mỗi khi/ Xuống đò tay ấm cùng về bên nhau!" (Từ độ ấy). "Từ độ ấy" mà ông Nguyễn Cảnh Trọng cứ thao thức mãi. Ông mong được cùng em để kết tóc xe duyên "Đêm đã khuya chập chờn khó ngủ/ Nhớ người thương ấp ủ trong lòng/ Nỉ non tiếng dế ngoài vườn rộng/ Thổn thức một mùa gieo uyên ương!" (Khuya). Tình yêu tuổi mới lớn của thuở còn đi học cứ vương vấn mãi trong ông "Mình nhớ năm xưa học một trường/ Yêu thương từ ấy đã vấn vương/ Kng đánh tan trường em e thẹn/ Bây giờ nhớ lại vẫn yêu thương!" (Tuổi học đường). Nhưng "Chuyện đời quá lắm trái ngang", ông phải lên Thiên Ấn "tìm tình đi hoang". "Ngày em vui bước đăng trình/ Tôi lên Thiên Ấn tìm tình/ đi hoang" (Tình lặng trên Thiên Ấn). Và nó đã làm ông "Bạc phơ mái tóc dệt ngàn nhớ nhung…". Nỗi niềm ấy bây giờ ông mới tâm sự cùng trăng gió "Giãi bày tâm sự cùng trăng gió/ Có biết lòng tôi mãi nôn nao?/ Nhớ lại biết bao nhiêu kỷ niệm/ Bây giờ hồi tưởng sóng lòng chao!" (Đêm tâm sự). Ngồi giữa đêm khuya ông "Đã biết là nay tuổi đã xế chiều" (Tuổi yêu) nhưng ông  vẫn ao ước cho mình trở lại ngày xưa "Ước gì trở lại ngày xưa /Cho hồn tươi trẻ mong chờ ngày vui" (Cảnh khuya).

Trong "Bóng xưa", ngoài những bài thơ viết về "tuổi yêu", tác giả Nguyễn Cảnh Trọng còn biểu lộ tình cảm của mình đối với quê hương xứ sở, với người mẹ quê qua những hình ảnh hiện về trong ký ức: cây đa, bến cũ, bãi bồi, vườn cau, vườn dừa, hương ổi… "Ôi làm sao nói cho vừa?/ Vườn quê còn mãi cau, dừa xanh cao/ Hương quê ổi chín ngọt ngào/ Lòng tôi ấp ủ xiết bao ân tình/ Đưa tôi về với chính mình/ Theo dòng hồi ức: bóng hình mẹ quê!" (Thăm quê). Hình ảnh miền quê nghèo bên dòng sông Trà và người mẹ quê luôn thường trực trong thơ ông. "Đi giữa trời xứ Quảng/ Nước sông Trà ngọt mát/ Người về vấn vương/ Thương quê/ Thương mẹ/ Tay ấp bàn tay ngỡ tuổi lên mười…" (Quê mẹ). Thương mẹ thì ai cũng thương nhưng viết được những câu thơ nao lòng về mẹ quả là khó thật! Khi đã qua tuổi xế chiều, tác giả Nguyễn Cảnh Trọng vẫn đau đáu nhớ về mẹ quê với những câu thơ thật xúc động. "Mẹ chờ đón con/ Đội nắng/ Nón trắng nhấp nhô/  Nghiêng che lối con về" (Quê mẹ). Quê mẹ của ông đẹp lắm, hiền hòa lắm!  có dòng sông Trà bồi lở, ăm ắp phù sa, bốn mùa cây trái, hoa, rau… mát lành. "Nơi đây quê mẹ sông Trà/ Cầu dài nghiêng nhịp chiều tà nhẹ buôngLòng mẹ dào dạt yêu thương/ Bốn mùa dòng chảy quê hương mát lành"  (Nhớ về Sơn Tịnh). Dòng sông Trà có bờ tre xanh rợp bóng ai xa sao đành. Ông nhắn nhủ với mọi người "Bờ tre rợp bóng quê xanh /Ngày mai xa cách sao đành người ơi!" (Nhớ Sơn Tịnh).

Mấy đêm liền tôi ngồi đọc, nghiền ngẫm bản thảo tập thơ "Bóng xưa" của tác giả Nguyễn Cảnh Trọng. Tôi hiểu thêm về cái tình trong ông, hiểu thêm về người nông dân, người lương y đầy chất thi sĩ này. Ông làm thơ để giải tỏa cảm xúc, bộc bạch nỗi lòng day dứt từ những điều trông thấy trước mắt và những va vấp trượt ngã giữa đường đời vốn thênh thang này! Ông viết rất thoải mái, câu chữ cứ vô tư chảy, không theo niêm luật, không gò bó như chính tâm hồn trong sáng của ông.

Chúng ta cùng đón nhận và sẻ chia những nỗi niềm của tác giả Nguyễn Cảnh Trọng trong tập thơ này. Hy vọng "Bóng xưa" sẽ đọng mãi trong lòng bạn đọc. Xin trân trọng giới cùng bạn đọc xa gần!

                                                                                   Quảng Ngãi, Thu 2016

                                                                                  PHẠM VĂN HOANH

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN