ĐÊM TRĂNG ĐỒI NHẠN THÁP – Triệu Lam Châu

0
76


 

(Năm nay tại Thành phố Tuy Hoà xinh đẹp bên biển sẽ tổi chức Hội thơ Nguyên Tiêu Phú Yên  lần thứ 36 trên Núi Nhạn vào rằm trăng tháng giêng thơ mộng và ảo huyền tự thuở nào.

Dạo trước tết, Nhà văn Trần Quốc Cưỡng, Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật Phú Yên đã gọi điện trực tiếp cho Triệu Lam Châu, mời tác giả đọc thơ mình trên Núi Nhạn vào Đêm Hội thơ xuân năm 2016 này.

Và tôi đã hân hạnh, vui vẻ nhận lời…

Nhân dịp Hội thơ năm nay Triệu Lam Châu xin trân trọng gửi bạn bè gần xa cùng đọc bài thơ  tâm đắc của mình được làm từ năm 1981 xa xưa…

Tuy Hoà, chiều 20/2/2016

Triệu Lam Châu )

 

Bản thơ tiếng Việt:

 

ĐÊM TRĂNG ĐỒI NHẠN THÁP

 

Gió mát đêm trăng thanh quê hương

Anh cùng em lên đồi Nhạn Tháp

Tiếng sóng vỗ trùng khơi dào dạt

Một vùng sao thành phố bồi hồi

 

Em nhìn anh, tươi trẻ nụ cười

Rồi chỉ anh xem đất trời thành phố

Tháp Chàm đứng cao vời lặng lẽ

Cũng nghiêng nhìn theo hướng tay em

 

Con tim đập mạnh mẽ triền miên

Như sóng vỗ vào đêm không nghỉ

Sao giọng em ngọt ngào đến thế

Đang nghe em mà lòng nghĩ đâu đâu

 

Có lúc ta im lặng rất lâu

Ngắm trời biển, nhìn nhau không nói

Gương trăng sáng giữa trời vời vợi

Bao vòm cây tiếng lá xôn xao

 

Ôi đêm nay lộng lẫy xiết bao

Cây lá, biển trời, sao như ngọc

Cái say đắm nồng nàn cặp mắt

Của em cứ lan tỏa trong anh

 

Ôi ngọn gió đêm của trời lành

Vuốt nhẹ mái tóc em mềm mại

Em nghĩ tới ngày mai có phải

Đất quê hương rực sáng mênh mông

 

Anh hỏi vụng về: Có thương anh không ?

Em nhỏ nhẹ trả lời: “Dễ ghét”

Rồi em nở nụ cười rất đẹp

Anh ngượng ngùng…lấp lánh ánh trăng thanh…

 

Gương mặt, đôi tai anh đỏ bừng

Trong đêm, chắc em không nhận thấy

Tại sao lại hỏi em câu ấy

Nỗi lòng mình sao nghĩ lan man

 

Thế rồi em lại đắm nhìn anh

Vẫn mát rượi đêm hường gió nhẹ

Trăng vẫn tỏa ánh ngời lặng lẽ

Phía cuối trời sao mọc đông thêm…

Tuy Hòa 17 – 5 – 1981

 

Bản thơ tiếng Tày:

 

GỪN HAI KHAU NHẠN THÁP

 

Lồm gừn que dặm mjảc hai slâư

Slao t’ằng chài khửn khau Nhạn Tháp

Pế quảng quây pống páng nặm foòng

Thuổn bân đao pồi slồi háng phố

 

Slao leéc chài, nhỏn nhẻn nhúm khua

Thỉm chài dồm bân nưa háng phố

Tháp Chàm slung d’ặng d’ú t’ềnh khau

Tó ghèng rjèo hưởng mừng noọng thỉm

 

Rôi ăn slim tằm tực ljền xjền

T’ồng foòng nặm toỏng gừn bấu dải

Heng noọng lăng wan mại p’ận nò

T’ỉnh slao, slăm ngậy lai mòn lẳm

 

Mì bảt hây đắc lặm chăn hâng

Mủng pế ngần, mủng căn bấu phuối

Cương hai rủng thuổn mọi t’ỷ p’jòi

Kỷ lai ngòm bâư nài moóc meéc

 

Rôi gừn này đây mjảc lai nò

Rủng t’ồng ngần: Bân, đao, mạy, pế

Ăn tôi tha đắc đỉn mỉ mày

Cúa slao chăn mẩy slăm chài nỏ

 

Rôi xá lồm em cúa gừn hai

Lủp on thua phjôm cầư ón nưởc

Slao nẳm mừa thâng p’ửa p’jủc lừ

Que rườn hây rủng roàng quảng líu

 

Khửn heng chả đát: Điếp chài bâu ?

Noọng ngỏi ngỏi pjá gằm: “Ghjẻt lẳm”

Tốc lăng lẻ chăn mjảc noọng khua

Chài nhẻn slăm…ngàu hai phjắp phính…

 

Thuổn tằng xu, tha nả chài đeng

Chang gừn hai, slao hăn rụ bấu

Chài pặt xam cằm t’ỷ, nhoòng răng

Slăm t’ầu rà ngậy lăng pjống pjáng

 

Tốc lăng slao dăm chắm mủng chài

Vận lồm hom gừn hai dặm rửng

Hai slâư vận đỏi pjoóng d’ẳc ngần

Tin bân buốt na them đao đí…

Tuy Hòa 17 –  5 – 1981

 

TÁC GIẢ TÂM SỰ:

Ở vùng ven thành phố Tuy Hòa nhỏ nhắn và xinh đẹp, có một ngọn đồi nhỏ đầy vẻ hoang sơ, mà người dân ở đây gọi là Núi Nhạn. Trên ấy có một ngọn Tháp Chàm cổ kính, bí hiểm cánh dơi bay được gọi là Nhạn Tháp.

Năm 1980 Tuy Hòa trở thành quê hương thứ hai của tôi. Tôi rất yêu đồi Nhạn Tháp. Tôi đã có bài thơ “Người Pác Bó về thăm Nhạn Tháp” dành cho những người quê núi đến Tuy Hòa. Song tôi lại muốn làm thêm một bản tình ca Núi Nhạn bằng thơ dành cho các bạn trẻ Tuy Hòa.

Những đêm trăng tôi đã từng thấy bao đôi bạn trẻ tình tứ dắt tay nhau lên dạo chơi trên đồi Nhạn Tháp.

Lứa tuổi từ 16 đến 20, tâm lý tình cảm của người con gái thường phát triển hơn con trai. Dạo chơi trên núi đêm trăng, lựa vào lúc chín mùi nhất, anh chàng đặt vấn đề: “Có thương anh không?” Thật không ngờ, em nhỏ nhẹ trả lời “Dễ ghét” – Rồi em nở nụ cười rất đẹp… “Chàng ngờ nghệch quá, tồ quá, chàng đâu hiểu lòng nàng” (Thật tội nghiệp). Do vậy anh ta lúng túng ngượng ngùng, mặt đỏ bừng. Rồi chàng hối hận: “Nỗi lòng mình sao nghĩ lan man…

Không hiểu cuộc tình của họ sau này sẽ ra sao, nhưng chuyện ấy đã thành một kỷ niệm. Mai kia dẫu họ có đi tới những phương trời của Tổ quốc, hay đi du học các nước Nga, Úc, Anh, Pháp, Mỹ… xa xôi, mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, hẳn cũng sẽ nở một nụ cười hạnh phúc về một kỷ niệm thanh bình trên quê hương Núi Nhạn – Sông Đà…

 

Kỷ niệm ngày sau khi đi dự Trại viết văn Tam Đảo, trở về Tuy Hòa 22 10   2001

TLC

 

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN