Đêm Mưa Buồn – Trương Thị Thanh Tâm 

0
16

Đêm Mưa Buồn 

 

                ***

Trời tháng bảy mưa buồn mưa sướt mướt 

Ánh đèn vàng nhòa nhạt dưới mưa bay 

Quán bên đường giờ nầy còn mở cửa 

Đèn tắt rồi em chắc đã ngủ say 

 

Tôi ở đây phố đêm như xa lạ 

Ly cà phê vị đắng chát trên môi 

Mưa chưa tạnh vài giọt mưa  thấm áo 

Thuốc chưa tàn đèn hắt bóng mồ côi 

 

Tình đến rồi đi như trò cút bắt 

Khi thật gần đôi lúc lại xa xôi 

Biết tìm đâu ngày tháng cũ qua rồi 

Hờn giận cứ lớn dần từng đợt sóng 

 

Bước loanh quanh cứ đi tìm lấy bóng 

Mây đen giăng che khuất lối đường về 

Mưa bất chợt bóng âm thầm chạy trốn 

Tôi chim trời lạc lõng giữa mù khơi 

 

Đêm thức giấc nghe đời sao quá lạ 

Con sông dài phía trước đã chia đôi 

Em tô son cho thêm thắm bờ môi 

Tôi còn lại dấu tích buồn hoang phế!

 

               Trương Thị Thanh Tâm 

                             Mytho 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN