ĐÊM BẢN ĐÔN – Nguyễn An BÌnh

0
9

ĐÊM BẢN ĐÔN

1.

Đêm Tây Nguyên Tây Nguyên

Gió đại ngàn rào rạt

Sâu thẳm giữa rừng thiêng

Tiếng mang vừa kịp tác.

  

Ầm ào Sêrêpôk

Uống nước nguồn sông cha*

Ngậm sửa bầu sông mẹ**

Ngược dòng thuở sinh ra.

 

Tưới xanh bao mùa rẩy

Nương đồi trẩy mùa hoa

Pơ lang tươi rực đỏ

Thấm duyên tình đôi ta?

 

Qua bao miền đất đỏ

Cầu treo nối đôi bờ

Bằng lăng vừa thay vỏ

Tiếng gà rừng lắc lơ.

 

Nơi cùng trời cuối đất

Lắm thác lại nhiều ghềnh

Nước tung trời thành khói

Mơ gặp làn suối tiên.

 

2.

Đêm Tây Nguyên Tây Nguyên

Bập bùng bên bếp lửa

Rộn ràng tiếng cồng chiêng

Mềm đôi tay em múa.

 

Ché rượu cần thơm ngát

Ngô khoai vùi lửa hồng

Bùi trong lời em hát

Rừng khuya bạt gió ngàn.

 

Reo vui cùng bến nước

Bản tình ca Ê Đê

Đi trên thuyền độc mộc

Thơm trắng đồi cà phê.

 

“Anh lên nương hái củi

Sao lại đi một minh?

Em cà chua chín mọng

Sao cũng đi một mình?”***

 

Em xinh như hoa nở

Giữa sắc thắm đại ngàn

Tôi ngỡ mình quên mất

Tiếng cười đêm bản Đôn.

 

Nguyễn An BÌnh

       Đắk Lắc, tháng 8/2017

*Sông cha(đực): Krông Knô

**Sông mẹ(cái): Krông Ana

*** lời bài tình ca của người Ê Đê

 

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN