Dâu – Truyện ngắn Lưu Quang Minh

0
16
 
Vân vốn rất thích ăn chúng. Những trái dâu tây mọng nước, chỉ mới nghĩ tới đã lại khiến Vân nổi cơn thèm. Thèm chua. Vậy là Vân sẽ sinh con gái? Vân dịu dàng xoa nhẹ bụng mình. Sắp tới đây Vân đi siêu âm rồi cũng sẽ rõ thôi. Nhưng dù có là gái hay trai gì thì cũng đều là con của mẹ cả mà! Vân mỉm cười mường tượng trong đầu hình ảnh một cô công chúa xinh như thiên thần.
“Bé Dâu! Nếu con đúng là con gái, mẹ sẽ gọi con như thế nhé!”
Con gái giống cha giàu ba họ. Ông bà ta bảo thế. Giống cha… giống cha con ư? Cổ họng Vân chợt nghẹn lại khi nghĩ tới đây. Cha con đẹp trai, hào hoa thật. Thừa hưởng những nét đẹp của cha, con hẳn sẽ rất xinh xắn. Nhưng… đừng giống cha con ở tính cách, con nhé…
Vân thở dài. Lấy chồng đẹp trai hào hoa thì sao, thì được gì? Phong lưu đa tình. Ngay cả khi vợ đang bụng mang dạ chửa, Khoa cũng vẫn cứ thế. Chứng nào tật nấy. Ngay lúc này, anh đang ở đâu, làm gì, với ai? Anh nghĩ vợ mình ngu đến mức không hề hay biết ư?
Vân lại nhìn xuống bụng mình. Vì đứa con này, phải ráng mà chịu đựng nhẫn nhịn thôi…
Cô lại nghĩ tới những trái dâu. Vị chua của chúng lúc còn non mới thật đặc biệt. Để rồi khi chín mọng lại ngọt ngào làm sao… Cuộc sống của Vân lúc này chua hay ngọt, khi bản thân cô cũng đang… làm “dâu”? Vân mỉm cười. Tiếng Việt mình quả thật vô cùng phong phú. Đồng âm mà khác nghĩa. Phải rồi, lấy chồng cũng đồng nghĩa với trở thành phận dâu con. Chua hay ngọt thì cũng chỉ mình cô cảm nhận được thôi…
Tất nhiên, hai vợ chồng Vân bây giờ đang ở cùng với mẹ chồng. Mẹ chồng và nàng dâu. Chuyện muôn đời xưa nay không kể hết. Cũng may, mẹ chồng cô chẳng đến nỗi tai quái như trong những bộ phim truyền hình hay chiếu dạo gần đây. Trái lại, mẹ còn rất thương Vân. Qua lời kể của Khoa, cô cũng biết được phần nào quá khứ nhiều vất vả tủi nhục của mẹ.
Mẹ chồng cô vốn là mẹ đơn thân, hay theo như cách nói của thời đại bây giờ: một “single mom”. Nghĩa là, mẹ vừa làm mẹ, vừa làm cha của chồng cô. Thoáng nghĩ tới, Vân đã cảm thấy mệt mỏi. Nuôi con một mình có bao giờ là điều dễ dàng đâu? Vân lại xoa bụng mình. Cô chắc chắn không thể làm được. Khó lắm! Cực lắm! Con à…
Ấy thế mà ngần đó năm trời, mẹ đã cam chịu nuôi con tới ngày lớn khôn trưởng thành để có được chồng Vân như bây giờ. Chồng cô… Vân nhíu mày, hơi thở nặng nề. Bề ngoài, Khoa thực sự là niềm ao ước của rất nhiều cô gái. Bản thân cô ngày trước vốn cũng đã từng chết mê chết mệt anh kia mà. Cô yêu anh, sẵn sàng lao vào anh như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa đỏ, bất chấp tất cả. Sau cùng, cô là người chiến thắng, giành trọn lấy Khoa giữa nhiều bóng hồng xinh đẹp khác thường xuyên vây quanh anh.
“Sao anh lại chọn em?”
Vân nhớ mình từng hỏi Khoa như thế. Lúc đó, anh ngập ngừng, nói chẳng nên lời. Thật ra thì… anh đã bao giờ yêu cô chưa?
Câu hỏi ấy không dưới một lần trồi lên trong tâm trí Vân.
Yêu thì mới lấy mình làm vợ, phải không?
Yêu thì mới cùng mình vun vén, dựng xây nên một gia đình, đúng chứ?
Yêu thì… mới tạo tác nên hài nhi nằm trong bụng này với mình, sai chăng?
Mắt cô hoen đi. Thế thì… thế thì cớ sao… cớ sao anh lại làm thế? Anh phản bội vợ mà không thấy chút gì gọi là áy náy ư?
Mắt không thấy thì tim không đau. Cứ nhắm mắt làm ngơ, vờ như chẳng hay biết chuyện gì. Vân thường xuyên nhủ lòng mình vậy cho tâm hồn được yên ổn. Quan trọng nhất bây giờ là gì? Không gì hơn là sinh linh bé nhỏ cô đang nặng mang đây. Con ơi! Mẹ mong con từng ngày… Mẹ ước ao bồng bế con trên tay. Gái hay trai, với mẹ không quan trọng. Nhưng… nhưng nếu lỡ là con trai, mẹ chỉ xin con đúng duy nhất một điều…
Đừng giống như… cha con!
***
Bà nằm trên giường, mắt nhắm để đấy chứ không ngủ được. Tuổi già, nó thế! Nhưng bà biết, con dâu bà giờ này cũng đang mất ngủ. Bà thở dài thườn thượt. Yên giấc làm sao được, khi chồng đi cả đêm không về, mãi chẳng thấy mặt mũi đâu. Nó giống ai mà lại thế? Bỏ bê vợ con thế kia mà được sao? Bà trở người lại, đầu vẫn miên man suy nghĩ.
Giống ai ư? Còn ai vào đây nữa? Chẳng lẽ lại giống bà?
Nó chẳng khác gì cha nó ngày trước cả… Cha nó… giờ đây chắc đang ấm yên hạnh phúc với gia đình hiện tại của ông ta. Vợ trẻ cùng với những đứa con riêng… Bà mường tượng trong đầu vẻ mặt đắc thắng của cô ta. Cướp đi người chồng, người cha của một gia đình để dựng xây nên một gia đình khác, niềm vui của cô ta chỉ có thế thôi ư? Không, lỗi chẳng phải hoàn toàn của cô ta đâu! Cha nó bản chất vốn dĩ đã là một kẻ trăng hoa, ong bướm. Không có cô ta, cũng sẽ lại có một người đàn bà khác bỗng dưng chen ngang vào thôi…
Càng lớn, Khoa càng giống cha nó như tạc. Giá mà chỉ là ngoại hình thôi, bà từng rất mong như thế. Nhưng không, nó giống ông ta nhất, vẫn là ở tính tình. Thế thì… chỉ khổ vợ, khổ con…
Bà thương con dâu lắm, dẫu không nói, không thể hiện ra bên ngoài. Lần đầu con trai dắt Vân về nhà ra mắt bà, bà đã ưng bụng ngay. Đẹp người, đẹp cả nết. Từ ngày làm dâu bà tới nay, nó chưa khi nào làm bà phiền lòng điều gì cả. Bà chỉ mong nó luôn được vui vẻ, bình yên. Bà đếm từng ngày cháu bà ra đời, nguyện cầu cho cả hai mẹ tròn con vuông. Bà lại nhớ ngày còn mang thai thằng Khoa. Hệt như nó bây giờ, ông ta nhẫn tâm ngoại tình trong khi bụng bà đã to vượt mặt. Đúng là cha nào con nấy! Vân ơi, mẹ xin lỗi! Mẹ không dạy được con trai, là mẹ sai… Con hư tại mẹ…
Con hư tại mẹ…
Ngày về làm dâu nhà ông ta, đối diện với bà là người bà từng gọi hai tiếng “mẹ chồng”. Tim bà thắt lại khi nhớ tới vẻ mặt khủng khiếp của người đàn bà kia. Bao nhiêu tủi nhục bà nhẫn nhịn chịu đựng bên trong căn nhà đó, bà làm sao quên được? Làm dâu, với bà cay đắng lắm! Nước mắt có khi chẳng dám tràn khỏi bờ mi mà nuốt ngược vào trong. Chồng đã phụ bạc mà mẹ chồng lại không thương, chỉ toàn nói xách mé hay kiếm chuyện để chửi rủa bà. Người đàn bà ấy có khi nào vừa ý điều gì? Cơm canh bà nấu dẫu cố gắng tới đâu cũng đều bị chê tơi tả.
“Đồ dâu đoảng! Thứ vô tích sự! Chẳng nhờ được cái gì!”
Những câu nói vô tình như ngàn mũi dao sắc lạnh cắm vào tim bà. Bà chẳng biết trốn vào đâu, tránh né thế nào. Chịu trận! Không chịu trận thì biết dựa vào điều gì, tỏ bày cùng ai đây? Ngay cả khi bà mang bầu con trai, bà cũng có được yên thân ngày nào đâu. Chồng bồ bịch bên ngoài, sai rành rành ra đó mà mẹ chồng vẫn cứ bênh chằm chặp.
“Ăn ở thế nào để cho chồng nó chán! Tại cô cả thôi!”
Bà ta luôn nói năng ngược ngạo như thế. Trong mắt bà ta, con trai luôn là nhất! Bà cũng rất cố gắng để tiếp tục sống trong nhà họ, dù không đêm nào nước mắt không ướt đẫm áo gối. Bầu bì thèm ngọt, muốn ăn cái này cái kia mà chẳng dám mở miệng nói với ai. Lấy chồng xa xứ, bà cũng không nỡ gọi về nhà để mẹ đẻ phải lo lắng, bất an. Dù cho mẹ bà có gọi lên, bà chỉ ậm ừ như hết thảy đều luôn tốt đẹp.
Vì con. Bà sống vì con vậy… Ngậm đắng nuốt cay, bà tưởng chừng có thể vì đứa con trong bụng mình mà vượt qua được tất cả.
Nhưng bà đã lầm!
Một ngày, nhân tình của chồng ngang nhiên gọi điện thoại thách thức bà. Lúc nhận được điện thoại, bà chẳng dám tin vào tai mình nữa. Đời thuở nhà ai lại có kiểu “ghen ngược” thế này kia chứ? Không tin nổi nhưng tất cả vẫn là sự thật.
“Chị buông tha cho anh ấy đi! Anh ấy hết yêu chị rồi! Giờ anh ấy là của tôi!”
Cướp chồng! Hoá ra trên đời đúng là có những “kẻ cướp” trắng trợn như vậy thật. Bà chẳng biết nói gì, đối đáp lại cô ta làm sao, chỉ biết khóc, toàn thân run rẩy.
Nước mắt trào ra ướt đẫm áo gối bà lúc này, hệt như ngày xưa in trong hồi ức đó. Giờ đây bà đã già, con trai cũng đã có gia đình riêng của nó. Nhưng nó cũng chẳng khác gì cha nó, không biết trân trọng hạnh phúc mình đang có! Bà đã cố công nuôi dạy nó nên người, thế mà rồi nó cũng chỉ là bản sao của ông ta thôi.
Bà chỉ biết trách mình bất lực. Bà vốn dĩ luôn bị xem là người nhu nhược, yếu đuối. Thế nên tất cả đều thi nhau được nước làm tới. Từ chồng, mẹ chồng cho tới nhân tình của chồng. Bà lui mãi, nhường mãi. Cho đến khi sau lưng chẳng còn gì ngoài vực thẳm. Chẳng còn cách nào khác, họ đã dồn bà tới đây rồi… Bà ôm con nhảy xuống, thoát khỏi bọn họ. Dù biết con không có cha sẽ thiệt thòi thế nào… Dù biết nuôi con một mình sẽ cơ cực ra làm sao… Nhưng không thể khác được. Không chồng, bà vẫn sống! Bà phải chứng minh rằng mình sẽ sống tốt! Khoa ơi, tha lỗi cho mẹ… Mẹ không giữ được cha cho con… Mẹ không thể cho con một gia đình đúng nghĩa được nữa rồi…
Nửa tình nửa mơ. Ở giữa hiện tại và quá khứ, câu chuyện đời bà cứ thế chảy trôi trong đầu. Bà tủi phận thương cho thân mình một thì thương con dâu đến mười. Nó có làm gì nên tội? Bà cũng đã làm gì nên tội?
Vân ơi… mẹ xin lỗi con, xin lỗi con… rất nhiều…
***
“Chị là vợ của anh Khoa, đúng không?”
Vân dụi mắt. Gì đây? Tim cô đập liên hồi. Là thật ư? Vân liếc nhìn tên facebook người đang nhắn tin cho mình. Không sai! Chính là nó! Cơn giận ùa đến, toàn thân cô run lên. Cố gắng kiềm chế, cô miết ngón tay lên màn hình điện thoại trả lời lại:
“Phải! Tôi là vợ anh Khoa đây! Có chuyện gì?”
“Chị biết tôi là ai không?”
Vân mím chặt môi. Táo tợn thật! Dám hỏi mình như thế! Biết chứ sao lại không! Tên của nó là Hạnh. Nó nhắn tin trên facebook với chồng cô thế nào, cả hai đưa đẩy tán tỉnh nhau ra sao, Vân đều nắm rõ như lòng bàn tay. Nhưng cô vẫn trả lời kẻ xấu xa kia:
“Không biết!”
“Không biết thật à? Thế thì tôi nói cho mà biết! Tôi là người yêu anh Khoa đây!”
Vân thấy tim mình như thể bị bàn tay của ai đó bóp chặt. Cổ họng cô nghẹn đắng. Không! Chẳng việc gì phải rơi nước mắt bởi hạng người này. Thật trơ tráo, đáng khinh!
“Sao thế? Câm rồi à? Sốc lắm hả?” – Những lời khó nghe tiếp tục hiển hiện trên màn hình.
Nó đang cố gắng chọc tức cô… Khá lắm! Nhưng còn lâu mới khiến cô mắc mưu được! Còn lâu…
“Chị buông tha cho anh ấy đi! Anh ấy hết yêu chị rồi! Giờ anh ấy là của tôi!”
Buông tha? Nó… nó dám táo tợn tới mức này sao? Chị không tài nào hiểu nổi! Ai mới cần phải buông tha cho ai? Đúng là thời đại đảo điên quay cuồng, mọi thứ đều đổi trắng thay đen hết thảy!
Sao cô lại khổ thế này?
Cô đã làm gì nên tội?
Con ơi, mẹ đã làm sai điều gì? Buông tha ư? Cha muốn mẹ buông tha cho cha con đó… Con ơi, mẹ phải làm gì đây?
Dù đã rất cố gắng, lúc này cô chẳng thể ngăn nước mắt mình trào ra được nữa. Phụ nữ, có ai mà không yếu đuối? Ai mà không cần một bờ vai vững trãi để dựa vào? Ai không cần một vòng tay yêu thương ôm lấy? Ai không cần một bàn tay ấm áp luôn nắm lấy tay mình dù bất cứ khi nào, nơi đâu?
Nhưng cô không cần nữa những điều giả tạm trống rỗng bên trong. Hạnh phúc đâu phải là miếng bánh để mà giành giật, tranh đua?
Buông tha? Được, sẽ như ý anh và nó!
Vân đưa tay xoa nhẹ bụng mình.
Con ơi… Mẹ xin lỗi. Quá đủ với mẹ rồi! Mẹ hứa sẽ nuôi con nên người. Dù chỉ có một mình chăng nữa! Dù có phải trở thành một… single mom!
***
Bà nghe thấy tiếng khóc – dù rất nhỏ – vọng ra từ phòng ngủ của hai vợ chồng Khoa.
Vân nó đang khóc ư? Lẽ nào…
Bà lại gần cửa phòng, toan gõ cửa rồi vội rụt tay lại. Thằng Khoa! Nó chứ chẳng ai vào đây! Con dâu bà chỉ có khóc vì nó thôi…
Vân ơi… Mẹ xin lỗi! Con hư tại mẹ! Tại mẹ không dạy được con trai. Là mẹ… Mẹ sai…
Hai mắt bà hoen đi. Dù biết nước mắt chẳng thể giúp được gì vào lúc này.
Một nỗi sợ vô hình ập đến. Bà hình dung trước mắt cảnh tượng ấy:
Khoa đưa nó về nhà. Một đứa con gái xa lạ chẳng biết chui từ đâu ra. Giọng của nó ngọt xớt: “Con chào mẹ!”. Thằng Khoa thì cười: “Con dâu mới của mẹ đấy!”
Không! Không! Bà chỉ có duy nhất một đứa con dâu là Vân thôi! Ngoài ra không còn ai cả! Vân ơi, con mới là dâu của mẹ!
Cứ thế, những giọt nước mắt tiếp tục tuôn rơi trong lặng lẽ.
Ngoài kia, người đàn ông của gia đình còn đang vui vẻ bên ai, say sưa với những gì?
Liệu người đàn ông ấy có thấu được nỗi đau của họ?
Nỗi đau âm ỉ mà dai dẳng do chính gã gây ra cho hai người phụ nữ quan trọng nhất của đời mình.
 
Lưu Quang Minh – 8.2017
           

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN