Đà Lạt và tôi – Khúc nguyệt ca /  Nguyễn Minh Phúc

0
55

 

Đà Lạt và tôi

 Một mình với khói với sương

 Tôi và Đà Lạt ngược đường liêu xiêu

 

  Mưa rơi trắng cả trời chiều

  Hắt hiu gió núi thông reo cuối ngàn

  Dã quỳ vàng đến miên man

  Vít mây xuống thấp lang thang núi đồi

 

   Một mình Đà Lạt và tôi

   Uống chung ly rượu vốc trời nghiêng say

   Chông chênh đồi núi sương dày

   Chiều nghiêng bóng dựng mưa đầy thung sâu

 

    Nghe mưa trắng xóa mái đầu

    Miên man tôi gói nỗi sầu tha hương…

—————————————————-

 

    Khúc nguyệt ca

 

Ngủ đi một thuở tình nồng

Tôi ru em ngủ bềnh bồng mây trôi

Ngủ đi cơn mộng xa rồi

Còn trong kỷ niệm một thời mưa bay

 

Ngủ đi trong giấc mộng dài

Có con chim nhỏ hát lời phai phôi

Hắt hiu bóng nhỏ bên đời

Một tôi đứng đợi giữa trời mưa trôi

 

Chìm trong năm tháng ngậm ngùi

Bóng ngày trăm cõi phù du đi về

Nẻo tình mấy kiếp còn mê

Hay là một thoáng lời thề rụng rơi

 

Còn trong giông gió cuộc đời

Ngày sau nghiêng bóng một thời chưa xa

Chiều nghe trầm khúc nguyệt ca

Quán xưa ai gọi tên mà rưng rưng…


 Nguyễn Minh Phúc (Kiên Giang)

         

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN