Cõng chiều qua nỗi nhớ – Bùi Nguyên Bằng

0
51

Cõng chiều qua nỗi nhớ

Con cò cõng mặt trời qua đồng rộng
Đôi cánh mềm vỗ động nắng chiều trôi
Như ngọn gió lược qua vùng cỏ rối
Chải suông đời mượt mã mộng lên khơi
 

Con cò cõng cuộc đời qua vạn ngả
Bước chân quanh quẩn lại chuyện tơ lòng
Và có lúc xé gió trời mà mộng
Dang cánh buồm quên phận dâu con

Con cò cõng tình người qua bương bả
Để lại lòng bờ bãi dấu âu lo
Hồn quê đó một gánh tình em gánh
Cả yêu thương vất vả hẹn hò

Con cò cõng bóng chiều qua nỗi nhớ
Một tình yêu theo năm tháng đợi chờ
Mùa xuân có gió căng đầy ngực thở
Xin nghiêng trời cho cánh mộng vào thơ..

Bùi Nguyên Bằng

Có liên quan

0 BÌNH LUẬN