CỘI NGUỒN CẢM XÚC… – Trịnh Văn Nhân

0
40
 
CỘI NGUỒN CẢM XÚC…
 
Đôi mắt em sao sâu lắng tình đời
Khi em nhìn đã rung động tim tôi
Nguồn cảm xúc từ xa xăm khơi dậy
Dải lụa trang thơ tới tận mây trời…
 
Tình em trao bằng ánh mắt rạng ngời
Như dòng sông đón thuyền vào bến đợi
Dậy nỗi khát khao, nén trong dịu vợi
Ánh mắt gặp nhau trao… ấm mùa đông…
 
Đôi mắt em chính là ngọn lửa hồng
Tan chảy tim anh thành dòng suối nhỏ
Chảy mãi vào thơ…nỗi lòng mong nhớ
Về cội nguồn của cảm hứng thi ca
 
Em khởi nguồn cho thơ, nhạc ngân xa
Cho cuộc sống thêm mặn mà tình ái
Như phù sa sông chở về đọng lại
Ánh mắt em…thức dậy một trời sao…
 
Trịnh Văn Nhân

0 BÌNH LUẬN