Đóa hoa mọc lên từ cõi chết – Erich Maria Remarque (Nguyễn Khánh Tuyết...

Lời tựa cuốn tiểu thuyết Một thời để yêu và một thời để chết của tác giả Erich Maria Remarque (dịch giả Cô Liêu, nhà xuất bản An Tiêm) khẳng định: Tính cách lãng mạn trữ tình của Remarque là một đóa hoa mọc lên từ máu và bùn.

Giáng sinh tại trạm xăng – Nguyễn Khắc Phước dịch.

Lão quay lại  lấy bình thủy, mở nắp, và đưa cho người lạ. "Không còn nhiều, nhưng nóng và ngon. Cháo thịt hầm… Tự tôi nấu đấy. Ăn xong rồi có cà phê mới pha sẵn đó."

KIẾP PHÙ SINH. Nguyễn Bích Thủy

 Nhớ mới ngày nào lúc ba mẹ con còn ở lại Việt Nam, khi chồng và con trai còn ở đảo, mỗi ngày bà phải đi buôn bán nên thường gửi con cho hàng xóm ngó chừng dùm. Chiều nào về tới nhà cũng thấy hai chị em nó mếu máo đứng chờ...

Nhiều người dùng ngôn ngữ của Shakespeare mà không hề biết

Thanh niên thuộc lứa tuổi từ 18 tới 25 dễ nhận ra lời các bài hát của Justin Bieber hơn là các dòng kịch của Shakespeare. Tuy nhiên, thật ra, họ đang sử dụng từ ngữ của đại văn hào mà không biết.

Nhà văn Nobel Svetlana Alexievich: “tôi là người của nền văn hóa cổ”

Nữ nhà văn Belarus đoạt Nobel văn học 2015 Svetlana Alexievich là “nạn nhân” mới nhất của mạng xã hội trong số các nhà văn nổi tiếng.

Costa Book 2015 công bố người chiến thắng

Ngày 5/1, tại Anh, hội đồng bình chọn vừa công bố năm tác giả chiến thắng giải Costa Book 2015 ở các hạng mục: tiểu thuyết, tiểu thuyết đầu tay, tiểu sử, sách thiếu nhi và thơ đã được công bố.

MỖI ÁNH SAO THI CA SÁNG MỘT VẺ URAL – Triệu Lam Châu

Hai năm trước đây, tình cờ tôi được đọc một chùm thơ hết sức độc đáo của nhà thơ Châu Hồng Thuỷ trên Trang mạng văn học Người bạn đường (nguoibanduong.net) – Cơ quan ngôn luận của Hội Văn học Nghệ thuật Việt Nam tại Nga, Trụ sở đóng tại thủ đô Mátxcơva. Chùm thơ ấy nói lên cảm xúc của nhà thơ, khi đứng bên cột mốc phân chia ranh giới giữa Châu Á và Châu Âu trên dãy núi Ural hùng vĩ của nước Nga xa xôi.

THƠ RAXUN GAMZATỐP (Phần 4) – Triệu Lam Châu dịch

Nét nổi bật nhất trong phong cách thơ Raxun Gamzatov là sự giản dị giàu chất dân gian, nhưng thấm đượm một trí tuệ thâm trầm, sâu sắc, đôi lúc có pha chút hóm hỉnh rất giàu chất dân dã của miền Đaghextan xứ núi. Nó thể hiện thành công tâm hồn mộc mạc, đôn hậu, giàu nghĩa khí của người miền núi quê ông, cùng những giá trị thăm thẳm của lịch sử và chiều sâu văn hoá của miền Đaghextan xa xôi mà gần gũi với chúng ta (Lời giới thiệu của dịch giả Triệu Lam Châu)

KỶ NIỆM 120 NĂM NGÀY SINH NHÀ THƠ NGA ÊXÊNHIN – Triệu Lam Châu

X. Êxênhin - Nhà thơ lớn của đồng quê nước Nga (1895 – 1925) sinh ra ở ngôi làng Kônxtanchinôvơ nhỏ nhắn, yên bình và xinh đẹp, thuộc vùng bình nguyên Riazan mênh mang bát ngát. Nơi ấy có dòng sông Ôka mộng mơ, bình lặng, mát rượi những buổi chiều hè, và khi thu sang lá phong vàng quyến rũ soi lấp lánh dòng sông trong.

Tình Yêu thương giữa con két và bà chủ già nua. Mặc Bích

Không giống nhà thương, mỗi phòng được trang trí một cách khác theo với ý thích của người bệnh hay người thân. Hương đi rất chậm để quan sát. Đầu giường những người bệnh hầu như đều có hình ảnh của một cuộc đời bên ngoài kia mà đã có một lần họ đã sống qua. Chút kỷ niệm hay chỉ là một nhắc nhở về mối liên hệ sao đó để người bệnh đỡ thấy lẻ loi, cô độc chăng?