TẠI SAO TÔI CÓ MẶT NƠI NÀY ? – Tùy Bút Đàm...

Vòng quay cuộc đời thì ai cũng như ai, “Sinh-Thành-Trụ_Hoại”, chỉ khác nhau những sắc màu vận hành. Mong sao cá nhân mình, không vô tình hoặc hữu ý mà “bôi đen” cuộc đời này.

HUỲNH MINH TRỌNG RA ĐI KHI NHỮNG VẦN THƠ ĐANG NỞ RỘ –...

Trọng ơi! Trong hãy yên lòng mà về cõi thiên thu, đừng nghĩ gì về tập thơ, câu thơ đang dở dang... Gia đình, anh em, bè bạn... sẽ hoàn tất cho Trọng.

CHẬP CHỜN TỈNH MÊ – La Thụy

Bài viết từ năm 1978, bị bỏ quên rất lâu trong chồng bản thảo, tình cờ tìm thấy lại.

GIÁC TÂM TRẦM TỊCH CÕI THI CA – Tâm Nhiên

“Sắc tức thị Không, Không tức thị sắc… sinh tử tức Niết Bàn” Đó là tiếng đàn Bát Nhã, Tâm Kinh mà thi sỹ thường lắng nghe và ca hát nhịp nhàng theo, từ sớm tới chiều trong liêu vắng cô liêu.

TA NỢ ƠN NGƯỜI – Tạp bút: Nguyễn Thị Thúy Ngân

Thời gian thấm thoát trôi, các con anh đã trưởng thành. Tóc anh đã trắng màu sương. Anh dồn tất cả thời gian cho thi ca, thơ phú.

DÁNG XƯA TÔI TÌM – Tuỳ bút Phan Trang Hy

Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm dáng xưa.

Em còn nhớ hay đã quên – Tùy bút Phạm Văn Hoanh

Đã bao mùa hè trôi qua tôi không còn nhớ nữa. Thế mà khi phượng thắp lên những ngọn lửa đỏ rực trên sân trường lòng tôi lại bồi hồi nhớ đến em. Một nỗi nhớ trải dài miên man và bất tận, nó cứ ám ảnh và để lại trong tôi một nỗi buồn tê tái.

Khi đã bình yên – Tùy bút Thư Hoàng

Có thể đấy là những bước chân trên vùng đầm lầy nhưng mà mắt ta nhìn thấy chân trời tươi đẹp khác. Ảo ảnh như sắc Cầu Vồng, như giọt sương long lanh không hề chạm bắt, nắm giữ được. Ký ức đó không để lại trong ta một đinh nghĩa gì mà là khoảng mênh mông siêu thực...

Miếng đất hất cái tình – Tùy bút Thủy Điền

kể từ đó cho đến nay, cô Năm thề, cô không còn dòng họ với ai ở đây và cô cũng không bao giờ trở lại đất Bà Ụt nữa, vì « Miếng đất đã hất cái tình » mất rồi.

CHỢ HOA VÀ TẾT BÌNH DỊ – Tùy bút VĨNH THÔNG

1. Khi tôi ngồi trước máy vi tính lốc cốc gõ những dòng nầy thì thật sự đã là hơi trễ so với cái không...