BẮP NƯỚNG MỠ HÀNH – Tùy bút Ngô Thị Ngọc Diệp

“Bắp nướng mỡ hành đây mấy cô mấy cậu ơi…” Nghe tiếng rao lanh lảnh, ngọt như mía lùi, mùi bắp nướng mỡ hành thơm phức quyến rũ quá, không cưỡng lại được, tôi rẽ về phía có tiếng rao. Đám học sinh cấp hai đang bu đen bu đỏ.

DÁNG XƯA TÔI TÌM – Tuỳ bút Phan Trang Hy

Đà Nẵng tháng 4. Nắng vẫn vậy và con đường Bạch Đằng vẫn vậy. Vẫn nhịp xôn xao của gió sông Hàn. Vẫn còn đây những kỷ niệm dáng xưa.

CHỢ HOA VÀ TẾT BÌNH DỊ – Tùy bút VĨNH THÔNG

1. Khi tôi ngồi trước máy vi tính lốc cốc gõ những dòng nầy thì thật sự đã là hơi trễ so với cái không...

Ý NIỆM VỀ MÙA XUÂN DI LẶC – Tuệ Như

Cụm từ trên không biết có tự bao giờ…? Thế nhưng từ lâu cho đến tận ngày hôm nay, thật sự đã đi sâu thẳm vào dòng tâm tưởng của tuyệt đại đa số những người đệ tử Phật, và cả những con người trong nhân gian một khi mưu cầu hạnh phúc, sự bình yên an lành trong cuộc sống giữa đời thường nầy.

ÔNG GIÁO – Tùy bút Diệp Vy

Lưng ông ngày càng còng xuống. Trách nhiệm làm cha cũng vơi bớt. Thằng con trai lớn của ông lấy vợ khá nhưng chị vợ lại có tính ích kỷ. Bốn đứa con gái của ông đứa nào cũng vất vả, đứa nào cũng nghèo cả. Một đứa lấy phải chồng đã lười làm lại còn rượu chè, bê tha.,Một đứa theo nghiệp văn chương thi phú không biết làm kinh tế Hai đứa nối nghiệp ông theo ngành sư phạm Còn thằng út lông bông chẳng ra làm sao.

THÁNG SÁU ĐANG VỀ VÀ MÙA SEN HÀ NỘI – Tùy bút PHAN...

Tiết trời tháng sáu đầy tự tin và kiêu hãnh. Nó đúng là một tiết trời theo kiểu “Ta là một là riêng là thứ nhất/ Không có chi bè bạn nổi cùng ta” với những “nắng gắt mưa dày” hoặc “trời mưa, trời mưa không dứt”.

ƯỚC VỌNG & TÂM XUÂN – Mặc Phương Tử

“Lòng tôi đã bạc theo màu áo
Phong pháo giao thừa cũng tã tơi
Chén rượu mừng xuân tôi chẳng uống
Chỉ uống đêm nay những ngậm ngùi!”


wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.
Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.
Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.
Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

TÌNH BUỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Tôi lớn lên và đi vào đời bằng những nhọc nhằn, nào mơ ước cao sang, tôi biết mình đã bám nhằm một thân cây gỗ mục nát, từ đó mà không ngày nào là không rơi lệ, đời truân chuyên, phận bọt bèo, năm tháng làm úa nhàu thân xác chỉ vì một lần lầm lở mà đành buông xuôi theo số phận...!
           

Chuyện cười danh nhân

BALZAC
Ðêm khuya một người ăn trộm vô nhà Balzac. Anh ta lục hết mọi ngăn kéo, mọi ngõ ngách. Nhà văn sốt ruột:
- Ðừng tìm nữa chi cho mệt. Chính tôi mà còn tìm không ra nữa là anh!