SUÝT CHẾT VÌ TIN VÀO ĐIỀM GỞ – Tùy bút Nghiêm Khánh

Ra tết chưa được mấy ngày. Không biết từ lúc nào trong kí ức tôi vọng lại, báo cho tôi biết chim cú mèo đang đậu trên mái nhà bên nhìn sang, là điềm không tốt đó. Tôi không tin điều nầy.

Mẹ ơi! Xin đừng có lần sau – Tùy bút Văn Lý

 Đếm thời gian, chỉ còn hai tháng nữa là đến lễ Vu Lan, ngày của mẹ. Ngày ấy ngoài những bông hồng tặng người thân con sẽ gắn trên ngực áo mình một bông hồng nhỏ, chỉ  nhỏ thôi, nhỏ hơn những bông hồng con gắn lên ngực những người thân của con, để biết rằng trong lòng con còn có mẹ”.

CHUYỆN MỘT GIẤC MƠ – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Tôi đi thêm vài bước cho đôi chân ngập nước, khom mình đưa tay khoác nước lên mặt cái cảm giác âm ấm và mằn mặn mặn của nước biển. Thật sảng khoái!

Buồn – Tạp bút Nguyễn Khánh Tuyết Vy

Chữ "buồn" thoát ra từ người đó, ấm áp, đơn giản, bình dị như câu chào xã giao. Chữ “buồn” hay chính nỗi lòng mình đã phần nào được nhìn thấu, được bay bổng trong một tình cảm nồng nhiệt mà kín đáo...

DU KÝ XỨ TUYÊN – PHAN ANH

Là tỉnh nằm trên vùng Đông Bắc của tổ quốc, xứ Tuyên (Tuyên Quang) ở vào vị trí trung tâm của lưu vực sông Lô và sông Gâm. Thời Hùng Vương miền đất này từng thuộc Bộ Vũ Định của nhà nước Văn Lang.

ĐÊM BUỒN – Tùy bút Trương Thị Thanh Tâm

Ngồi một mình giữa không gian tỉnh lặng, tôi thấy lòng mình hiu quạnh, lẻ loi...giờ đã quá nửa đêm, căn phố nghèo cũng ngủ sớm sau một ngày dài mệt mỏi mưu sinh,



wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

Sẽ là một ngày không như...mọi ngày.
Không đủ thời gian để nói lời cảm ơn.
Không đủ thời gian để nói lời xin lỗi.
Không đủ thời gian để nói lời chia tay.

Nhớ Ngoại! – Tùy bút Văn Lý

Nhìn cái vali to đùng mẹ hì hục chuyển ra bến xe, trong ấy là tư trang của cả gia đình nhà tôi. Lòng tôi rạo rực nôn nao khó tả, tôi thầm đếm ngược thời gian nhưng mẹ tôi nào biết.

Khi đã bình yên – Tùy bút Thư Hoàng

Có thể đấy là những bước chân trên vùng đầm lầy nhưng mà mắt ta nhìn thấy chân trời tươi đẹp khác. Ảo ảnh như sắc Cầu Vồng, như giọt sương long lanh không hề chạm bắt, nắm giữ được. Ký ức đó không để lại trong ta một đinh nghĩa gì mà là khoảng mênh mông siêu thực...

Bức thư của tổng thống gởi thầy giáo con trai

Abraham Lincoln (12 tháng 2 năm 1809 – 15 tháng 4 năm 1865) là Tổng thống Hoa Kỳ thứ 16, người đã dẫn dắt nước Mỹ qua cuộc khủng hoảng lớn nhất, cuộc Nội chiến Hoa Kỳ, và người chấm dứt chế độ nô lệ tại quốc gia này.
Gần hai trăm năm trôi qua bức thư của tổng thống Abra-ham Lincoln vẫn còn nguyên giá trị xã hội, giá trị nhân văn, giá trị trí tuệ của nó. Thiết tưởng tất cả chúng ta nên đọc lại nhiều lần để suy ngẫm và chiêm nghiệm sẽ vô cùng bổ ích. Không chỉ trong công tác giáo dục, nuôi dạy con cái, học trò mà nó còn vô giá ngay cho tự bản thân mỗi con người chúng ta.
Dưới đây là nội dung bức thư: