LÝ DO – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY.

Quay mặt vào vách, Thư kéo mền trùm kín đầu. Tiếng nấc được nhốt kín trong lớp mền bông mềm mại. Khóc thỏa thuê, Thư cảm thấy nỗi đau lắng xuống, dịu hẳn đi. Nực quá! Thư tốc mền ngồi bật dậy, lầm bầm

NỢ ĐỜI – Truyện ngắn Long Khánh

Năm Liên mười bảy tuổi, đẹp hẵn ra. Bọn trai làng lờn vờn như ong tìm mật. Trong số đó có Tài, bảnh trai, khỏe khoắn, nên chẳng bao lâu hai đứa cặp bồ. Ông Năm (ba Liên) lo lắm.

BẾN ĐỢI – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Chiều xuống. Nắng trải dài trên mặt sông một màu vàng lấp loáng. Dòng nước tựa như tấm lụa nhấp nhô, uốn lượn, vắt hờ hững ngang ruộng đồng mênh mông, xanh ngát.

TIẾNG VỊT KÊU BẦY – Truyện ngắn Võ Anh Cương

Buổi tối, trong ngôi nhà trực, ba bóng người đang vui vẻ nhậu, trên bàn một đĩa thịt vịt to tú hụ và một tô cháo khói còn nghi ngút, nhưng chỉ có một xị rượu thôi.

TÌNH GẦN MUỐN XA – Truyện ngắn Long Khánh

Thầy Ba ngồi nghiền ngẫm, hai mắt khép hờ như một nhà sư đang lúc tham thiền. Rõ ràng đã bắt đúng mạch, dùng đúng thuốc, sao người bệnh vẫn trơ trơ? Thầy đến giá sách treo lủng lẳng bên vách rút ra một cuốn, lật kiếm từng trang rồi đọc đi đọc lại cái đoạn cần tìm hiểu.

BÊN CHÂN NÚI TAO PHÙNG – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

Trăng tròn vành vạnh, treo lơ lửng trên vòm trời trong veo màu mảnh chai, phả xuống mặt biển lặng sóng quầng sáng huyền hoặc. Chị nhìn sửng vầng trăng.  Chẳng có gì khác với thuở ấy.

BÊN SÔNG CÓ NGOẠI – Truyện ngắn Hoàng Khánh Duy

Ngoài kia, nắng vàng đã hửng. Vọng lại tiếng kẽo kẹt của những xe đẩy hàng, tiếng rao và khói nướng thịt xông vào bên trong thơm bát ngát. Ngoại không còn trên cõi đời này nữa.

CUỘC NHẬU LÚC HAI GIỜ SÁNG – Truyện ngắn: Phan Nam

Cuộc nhậu dần trôi về khuya, tôi vội nhìn đồng hồ đã gần hai giờ sáng. Ẩn hiện trong ly bia dần cạn rất nhiều nỗi niềm trào dâng chưa kịp bày tỏ. Ngoài kia, ngọn đèn đường say giấc tự lúc nào...

LƯỢM ĐƯỢC TÌNH NỒNG – Truyện ngắn Long Khánh

Hôm đó ở rẫy về, anh thấy nhà mình như có ai quét dọn, từ ngoài ngõ tới tận mé hiên không một miếng rác. Cứ tưởng bé Thơm phát thinh làm siêng, anh cười thầm, mọi khi nó quét cái sân chỉ bằng chiếc đệm còn chưa sạch, nay tiến bộ ghê.

BỎ NHAU MÀ ĐI – Truyện ngắn Hoàng Khánh Duy

Cô bỏ hết mấy chậu pensée ngoài ban công, dọn lại “khu vườn”, thay mấy chậu pensée bằng hoa hồng, cẩm chướng, cúc đồng tiền sặc sỡ. Dọn lại cuộc sống của mình sau nước mắt và niềm đau…