TRỜI BỖNG XANH HƠN – Nguyễn Thị Mây

Tiếng dạ nghe như gió mùa xuân thổi qua hồn tôi mát rượi. Ánh mắt trong vắt của cô gái khiến lòng tôi bâng khuâng, xao động lạ kì. Tôi bỗng thấy trời xanh hơn, đời đẹp hơn.

NGÀY BÁO HIẾU – Phan Minh Châu

Ông cảm thấy đăng đắng trong cổ họng, đúng là thằng trời đánh, thánh đâm, cho nó bao nhiêu cái nhà và mấy mấy trăm mẫu ruộng, giờ chỉ hỏi nó ít tiền mà nó tráo trỡ như vậy.

CHUYỆN CỦA GÃ KHỜ – Đặng Xuân Xuyến 

Mọi người nhìn hắn như nhìn một quái vật. Không sao, chẳng nghĩa lý gì với hắn. Đời mà. Phù thịnh chứ ai phù suy.

NẮNG CHIỀU – Truyện ngắn Long Khánh

Ông bước ra hàng ba, ngồi trên bộ vạt cũ vấn một điếu thuốc, vừa hút vừa trầm ngâm dòm ra ngõ. Đường quê vắng lặng, hàng cau in bóng, một vài tiếng chó sủa xa thêm buồn. Dưới ánh trăng lờ mờ, đồng ruông chìm trong màu nước bạc.

BẠN CÙNG THỜI – Truyện ngắn Nguyễn Nguyên Phượng

Sắp đến ngày giỗ đầu của Đại rồi đó!  Bà xã khi mang lĩnh kỉnh các túi đựng thức ăn vào  nhà sau nhắc tôi giọng đầy cảm xúc.

ĐIỆU BUỒN TRĂM NĂM – NGUYỄN THỊ MÂY

Uyên sẽ xây dựng hạnh phúc với những sắc màu như thế. Tựa như chiếc cầu vồng vắt ngang đỉnh trời sau cơn mưa. Và, Uyên bỗng thấy mình hạnh phúc.

 

ĐÈN LÁ – Nguyễn Thị Mây

Trăng nhợt nhạt. Đêm vàng võ, ảm đạm. Hàng cây lặng lẽ đỗ bóng đen sẫm. Gió lùa những chiếc lá vàng rơi, tan tác trên nền đất. Hơi lạnh len vào cửa, mơn man. Ngàn ngồi co ro, hai tay vòng quanh gối, ủ rũ. Chốc chốc, nó liếc nhìn Mơ. Lòng nhói đau khi thấy em gái nằm thiêm thiếp, hơi thở mỏng manh như ánh trăng ngoài ấy.

Nguyễn Thị Mây

THẦM LẶNG TỎA HƯƠNG – Nguyễn Thị Mây

Phố khuya vắng ngắt. Quyên đã giặt sạch mớ quần áo nhưng chưa muốn vào nhà. Quyên yêu phố đêm, thích nhìn những cây cột đèn đứng chôn chân trầm tư đợi mặt trời. Quyên lặng ngắm những khung cửa đóng kín, say ngủ. Mọi thứ bất động, trừ Quyên .

BẠN CÙNG THỜI – Nguyễn Nguyên Phượng

Từ  biệt cõi tạm, ai biết được khắc giây nào chân bước vào chốn  hư vô. 

LỜI TỎ TÌNH RẤT VỘI – NGUYỄN THỊ MÂY

Nắng bỗng dưng  mềm như lụa và trong gió bỗng thoảng đưa mùi hương hoàng lan ngày cũ. Tôi bối rối, thẹn thùng khi bắt gặp ánh mắt anh nhìn như ngày nào thầm thì lời tỏ tình rất vội.

Hình như nơi nấy trời đất đã vào xuân!