BỎ NHAU MÀ ĐI – Truyện ngắn Hoàng Khánh Duy

Cô bỏ hết mấy chậu pensée ngoài ban công, dọn lại “khu vườn”, thay mấy chậu pensée bằng hoa hồng, cẩm chướng, cúc đồng tiền sặc sỡ. Dọn lại cuộc sống của mình sau nước mắt và niềm đau…

KHI TÌNH YÊU ĐẾN – Truyện ngắn NGUYỄN THỊ MÂY

  …Từ đó, tôi trở thành một giáo viên siêng năng lạ lùng. Trời chưa kịp sáng rõ, cây cỏ còn ướt đẫm sương đêm, tôi đã đến trường. Đồng phục chỉnh tề, không đợi ai nhắc nhở.

VAI MÁ HAO GẦY – Truyện ngắn Hoàng Khánh Duy

 Những đợt mưa đầu tiên trút xuống vùng quê yên ả. Hơi nóng ban ngày nhường chỗ cho thứ không khí ẩm nóng, mùi ruộng lúa, mùi của dòng sông mằn mặn phù sa, mùi ngòn ngọt của dải đất quê hương… quyện vào nhau bay vẩn vơ mơ hồ làm thành mùi thương mùi nhớ.

NHỮNG CÁNH CHIM DỄ THƯƠNG – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN...

Có một lá thư lạ nổi bật giữa những trang vở với mấy hàng chữ  nghiêng nghiêng viết bằng mực tím. Thục rút phong bì ra xem, tên và địa chỉ của Thục nằm trên những đóa hồng nhung rực rỡ…

CHÔN BÍ MẬT – Truyện ngắn HOÀNG KHÁNH DUY

Dưới hố, một xác người con gái đang phân hủy, khuôn mặt rữa ra. Rễ cây táo bám chằng chịt lên khuôn mặt để tìm chất dinh dưỡng, đau đớn.

NGÀY XƯA CON NGỖNG TÍM – TRUYỆN NGẮN Nguyễn Thị Mây

Ánh mắt Dy chùng lại. Tôi hối hận quá. Phải chi tôi đừng tò mò. Nhưng biết làm sao? Không phải chỉ có mình tôi muốn tìm hiểu những gì ẩn náu sau những bức tranh của anh.

CHIẾC LÁ DÃ QUÌ – TRUYỆN NGẮN NGUYỄN THỊ MÂY

Ai cũng biết Dã Quì. Không phải vì nó ngoan mà do tính hay phá phách. Chỗ nào có Dã Quì tới, chỗ đó rối tinh lên, sự yên tĩnh biến mất, nhường chỗ cho náo nhiệt. Quì không thích ngồi yên một nơi. Nó thường đi rong khắp xóm.

QUÁN PHỞ HOA HỒNG – Truyện ngắn Võ Anh Cương

Nghĩ tới đó Hà thấy lo lo. Hà cũng chuẩn bị nước dùng, cũng thịt bò, bánh phở, rau, chanh, ớt, hành ngò…giống như mẹ sao hôm nay cô thấy có gì khang khác?

GIỮA MÙA HOANG LẠC – Truyện ngắn HOÀNG KHÁNH DUY

Và … Du quay lưng trở lại. Chạy thật nhanh trên con đường xẻ bãi ngô làm hai nửa, một bên ngô già và một bên là mầm non mới nhú.

Bạc – Truyện ngắn Lê Hữu Trọng

Cung đường lờ mờ ánh đèn. Vài vệt thẫm cùng vết mờ đường phấn vẽ người nằm sóng xoài trên mặt đất. Lác đác bên lề những bó chân nhang loang lỗ. Hắn đã nhớ lại mọi chuyện. Tối hôm đó hắn trên đường về nhà.