Biết sợ – Tản văn Vũ Thiện Khái

Mấy năm gần đây, đón tết, tôi chỉ còn làm mỗi việc dành một buổi chiều ngồi kỳ cọ chiếc đỉnh và hai cây đèn đồng. Xong việc, chúng trở nên bóng loáng và óng ánh như vàng. Lần nào tôi cũng mê sảng cho là vàng thật.

GÓC KHUẤT TÂM HỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Khi tôi chết hóa thân tôi... lơ lửng giữa trời mây, nương theo gió tôi sẽ về hôn anh thật nhẹ, vuốt ve anh từng góc khuất...anh ơi, anh không biết hay anh còn chưa biết, tình yêu nầy là nỗi nhớ trong tôi...!

RÓN RÉN ĐÊM MƯA & MỞ CỬA… – Tản Văn Thư Hoàng

Nhưng mưa ơi thôi chớ để ý có ai lắng nghe mình không. Hãy cứ dạo nốt âm thanh tuyệt diệu trong lòng mưa. Không gian này sẽ mất đi chỉ đôi ba tiếng nữa.

VỊ NGỌT ĐƯỜNG ĐEN XỨ QUẢNG – Tản văn: Phan Nam

Dẫu có đi xa đến phương trời nào đi chăng nữa thì ảnh bát đường đen là món quà tuyệt vời từ xứ sở, từ những con người chân đất đầy chất phác, lam lũ. Đất Quảng đặc biệt là vậy, từ những món quà giản dị nhưng lại vô cùng ấm áp, thấm đẫm tình người. Tán đường đen xứ Quảng đã đi sâu vào trong đời sống và tâm thức của người dân nơi đây.

HƯƠNG ẤU THƠ – Tản văn Hoài Huyền Thanh

Ngày xưa , chao ôi! Em chợt nghe bâng khuâng với ngôn từ ngày xưa. Ngày xưa …được bắt đầu bằng những chuyện cổ tích thần tiên với những ngọc ngà thân ái nhất trong suốt cuộc đời.Em chợt vu vơ nuối tiếc thật nhiều, đã nhiều lần em tự nhủ là thương nhớ hoài ngày thơ thánh thiện, thương những kỷ niệm ngọc ngà xa xưa ấy.Ôi! nhớ làm sao bạn em, những mái tóc đen huyền óng ả như những sợi tơ trời bồng bềnh trong gió,những ánh mắt ngây thơ sáng long lanh với môi hồng rạng rỡ. Em yêu giọng nói bạn em ghê lắm!

TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG? – Tản văn Phan Nam

Xưa kia, giếng làng là một trong những huyết mạch của làng quê. Cây đa – giếng nước – mái đình có thể gọi là những đặc trưng khó tách khỏi nỗi nhớ của biết bao người gìn giữ hồn xưa cõi làng. Những giọt nước mát của giếng làng thực khó tìm ở bất kì nơi đâu. Những cái giếng còn thơm mùi rêu phong thực sự gắn chặt với nỗi nhớ làm sao quên được. Nhớ những trưa nắng hè, tôi cùng đám bạn vui chơi lấm lem bùn đất về gột rửa dưới làn nước mát rượi.

QUA CẦU GIÓ BAY – Tản văn: Phan Nam

Một buổi chiều bình yên tôi quay về quê nhà, vẫn cầu trầu lắc lẻo vẫn mái nhà xưa nơi có ba mẹ chờ đón đứa con tìm về. Bước qua cây cầu gập ghềnh bước chân tôi chợt nhận ra mọi thứ đến với tôi như một giấc mơ: qua cầu gió bay.

Chùm tản văn của Phan Nam

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những mùa hoa cỏ dại quê tôi. Hoa của hương đồng cỏ nội nhưng lại tràn ngập tình yêu và sắc màu. Đám trẻ con của đồng quê luôn thích thú với những mùa hoa mọc đầy ruộng đồng xóm nhỏ. Hoa ngũ sắc đã đi sâu vào trái tim tôi cho một thời thơ dại.

Ngoại & hoa khế. Tản văn Phan Đức Lộc

Chẳng biết những ngày cuối xuân, đầu hạ có nỗi niềm chi mà trầm lặng và u buồn đến thế? Qua ô cửa đã nhuốm màu rêu cũ, gió khẽ đong đầy một làn hương thầm thuần mộc, thân quen. Lắng lại lòng mình trong khoảnh khắc bình yên, bỗng nhận ra đã sang mùa hoa khế!

LỚN & LỚN – Mặc Phương Tử

Xét thấy, nếu chỉ y cứ vào niềm tin bởi một biểu tượng nào đó, trong khi ấy không có sự tu tập, không có sự chuyển hóa thân tâm, không hiểu pháp của bậc Thánh, không nhu nhuyến pháp bậc Thánh để tận trừ các việc làm bất thiện về thân-khẩu-ý, để quán chiếu các pháp vô thường, khổ, vô ngã, thì khác nào như một lữ khách đường dài tạm dừng chân nơi một lữ quán, nơi ấy chỉ là cuộc dừng chân rảo buớc quanh những việc khổ vui, được mất, hơn thua, vinh nhục.v.v… nơi cõi tử sinh, như một buổi chợ phù hoa đấy thôi!