KÝ ỨC CHỢ QUÊ – Tản văn Nguyễn Vĩnh Bảo

Chợ Hôm bây giờ không còn nữa, khu đất trước kia làm chợ nay đã là những ngôi nhà khang trang…theo như các cụ kể rằng chợ Hôm dần thưa khách là do tiếng vang vọng của hồn chợ không còn, khi đến gần thì mới biết là có chợ.

HOA SỮA VÀ NHỮNG CƠN MƯA… – Tản văn Phan Nam

Ba mùa đông xa cánh tôi đã quen đón hơi lạnh ùa về mà thiếu vắng vòng tay của một người. Hương hoa sữa vẫn ngào ngạt quấn con tim cô đơn trong dòng chảy của thời gian. Những chiếc ô không màu nhấp nhô trên từng góc phố kéo tôi về chùm ký ức đặc biệt có lẽ suốt cuộc đời nay tôi sẽ không bao giờ quên.


wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

TRĂN TRỞ – Tản văn Trương Thị Thanh Tâm

Tuổi sầu lá mục, nghe cơn sóng kỷ niệm vỗ về trầm lặng man man, sao không giúp nhau một chút ngọt ngào cần thiết, một chút của yêu thương gắn bó sẽ trở thành hoan lạc đời đời...

EM VÀ LAPTOP – Tản văn VĨNH THÔNG

“Nầy em! Hãy bình yên em nhé! Những giọt nước mắt có bao giờ bắt nguồn từ tăm tối, mà luôn khỏi đầu bằng lòng người chân chất phải không em?”.

NGÃ RẼ TÌNH YÊU – Tản văn TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Anh có biết đời một người phụ nữ, được bao lần, vui, dài, ngắn thế nào? Anh có biết tình yêu được rồi nên đóng cửa con tim, sao anh cứ quẩn quanh bên dòng thơ lạ, là giết tình nhau có biết không?

NHỮNG BÔNG XOÀI ĐẦU XUÂN – Tản văn Nguyễn Nguyên Phượng

…Xoài thả đưa trái dù không nhiều. Màu trắng những chùm mới trổ đang nhẹ rung trong cơn gió lạnh se như thấp thoáng màu tóc má chiều cuối năm nào mòn đợi tôi về…

Biết sợ – Tản văn Vũ Thiện Khái

Mấy năm gần đây, đón tết, tôi chỉ còn làm mỗi việc dành một buổi chiều ngồi kỳ cọ chiếc đỉnh và hai cây đèn đồng. Xong việc, chúng trở nên bóng loáng và óng ánh như vàng. Lần nào tôi cũng mê sảng cho là vàng thật.

GÓC KHUẤT TÂM HỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Khi tôi chết hóa thân tôi... lơ lửng giữa trời mây, nương theo gió tôi sẽ về hôn anh thật nhẹ, vuốt ve anh từng góc khuất...anh ơi, anh không biết hay anh còn chưa biết, tình yêu nầy là nỗi nhớ trong tôi...!

RÓN RÉN ĐÊM MƯA & MỞ CỬA… – Tản Văn Thư Hoàng

Nhưng mưa ơi thôi chớ để ý có ai lắng nghe mình không. Hãy cứ dạo nốt âm thanh tuyệt diệu trong lòng mưa. Không gian này sẽ mất đi chỉ đôi ba tiếng nữa.

VỊ NGỌT ĐƯỜNG ĐEN XỨ QUẢNG – Tản văn: Phan Nam

Dẫu có đi xa đến phương trời nào đi chăng nữa thì ảnh bát đường đen là món quà tuyệt vời từ xứ sở, từ những con người chân đất đầy chất phác, lam lũ. Đất Quảng đặc biệt là vậy, từ những món quà giản dị nhưng lại vô cùng ấm áp, thấm đẫm tình người. Tán đường đen xứ Quảng đã đi sâu vào trong đời sống và tâm thức của người dân nơi đây.