BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.

SẮC TÍM HOA SIM – Tản văn: PHẠM VĂN HOANH

Cuộc sống là vậy, thời gian không bao giờ trở lại. Hãy sống thật thân ái, sống vì mọi người để rồi khi xa nhau những kỷ niệm vẫn còn mãi trong ta.

MỘT THỦA RƠM VÀNG – Tản văn PHAN ANH

Ngậm ngùi buồn thay cho rơm vàng một thủa. Mới đây nghe nói có một ai đó đã đổi vạ cho rơm. Người ta bảo, nông dân vùng ngoại thành đốt rơm đốt rạ nên nhiệt độ ở Hà Nội bị nóng lên; khói rơm, khói rạ tạo nên sương mù che mất phố mất phường, làm ngột làm ngạt không khí trong nội thành ...



wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

TRĂN TRỞ – Tản văn Trương Thị Thanh Tâm

Tuổi sầu lá mục, nghe cơn sóng kỷ niệm vỗ về trầm lặng man man, sao không giúp nhau một chút ngọt ngào cần thiết, một chút của yêu thương gắn bó sẽ trở thành hoan lạc đời đời...

Chiều cuối năm và giữa đêm trừ tịch – Tản văn Văn Lý

Chiều cuối năm, đếm vòng quay thời gian kết thúc một chu kỳ của một năm, khép lại cánh cửa năm cũ, hé mở ra một năm mới với những sự ước mong của một tương lai tươi đẹp.

Tinh khôi thơm mãi tháng tư về… – ...

Nắng, nhưng chưa là nắng. Gió nhẹ nhàng mơn man trên má đào thiếu nữ, những cơn mưa mùa Hạ bất chợt còn mê mải tận đẩu đâu, thiên nhiên đã cởi bỏ cái áo nàng Bân. Khí trời trong trẻo, vẻ thanh nhẹ còn như lẩn quất tình xuân, lòng bâng khuâng đón đợi tháng tư về.
(Trích)

NGÕ TRƯỚC NGÕ SAU – Tản văn: Phan Nam

Trong từng ngôi nhà quê có lẽ mảnh vườn, ngõ nhỏ, góc sân là không gian sống gắn chặt với từng nhịp thở của cuộc sống.

Hoa Bình an – Tản văn Ngọc Diệp

Thoát ra khỏi nút thắt cổ chai của khu rừng già, trước mắt cô là một đồng cỏ dài vô tận. Một màu xanh mướt mắt. Bướm vàng bướm trắng rập rờn đùa giỡn trong đám hoa dại li ti đung đưa cùng nắng sớm.

ẾCH ĐỒNG – Tản văn Võ Anh Cương

Rồi có một ngày tôi sẽ rủ họa sĩ Văn Lại và cả nhà thơ Tường Huy (nhà gần 117 Nguyễn Công Trứ) đến để cùng ông em Chính Lê làm một cái lẩu ếch để thưởng thức tài nấu ăn của một tay kỹ thuật nhà đài!

GÓC KHUẤT TÂM HỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Khi tôi chết hóa thân tôi... lơ lửng giữa trời mây, nương theo gió tôi sẽ về hôn anh thật nhẹ, vuốt ve anh từng góc khuất...anh ơi, anh không biết hay anh còn chưa biết, tình yêu nầy là nỗi nhớ trong tôi...!