Chùm tản văn của Phan Nam

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những mùa hoa cỏ dại quê tôi. Hoa của hương đồng cỏ nội nhưng lại tràn ngập tình yêu và sắc màu. Đám trẻ con của đồng quê luôn thích thú với những mùa hoa mọc đầy ruộng đồng xóm nhỏ. Hoa ngũ sắc đã đi sâu vào trái tim tôi cho một thời thơ dại.

GÓC KHUẤT TÂM HỒN – TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

Khi tôi chết hóa thân tôi... lơ lửng giữa trời mây, nương theo gió tôi sẽ về hôn anh thật nhẹ, vuốt ve anh từng góc khuất...anh ơi, anh không biết hay anh còn chưa biết, tình yêu nầy là nỗi nhớ trong tôi...!

 HẠNH PHÚC KHI CÒN MẸ –  Thạch Sene

 Sớm ra đời trong một gia đình nghèo khó thiếu trước, hụt sau nhưng tôi may mắn là có được một người mẹ hiền lành, đảm đang, chịu khó, nhân hậu rất mực yêu thương chồng con. 

QUA CẦU GIÓ BAY – Tản văn: Phan Nam

Một buổi chiều bình yên tôi quay về quê nhà, vẫn cầu trầu lắc lẻo vẫn mái nhà xưa nơi có ba mẹ chờ đón đứa con tìm về. Bước qua cây cầu gập ghềnh bước chân tôi chợt nhận ra mọi thứ đến với tôi như một giấc mơ: qua cầu gió bay.

KÝ ỨC CHỢ QUÊ – Tản văn Nguyễn Vĩnh Bảo

Chợ Hôm bây giờ không còn nữa, khu đất trước kia làm chợ nay đã là những ngôi nhà khang trang…theo như các cụ kể rằng chợ Hôm dần thưa khách là do tiếng vang vọng của hồn chợ không còn, khi đến gần thì mới biết là có chợ.


wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

Tinh khôi thơm mãi tháng tư về… – ...

Nắng, nhưng chưa là nắng. Gió nhẹ nhàng mơn man trên má đào thiếu nữ, những cơn mưa mùa Hạ bất chợt còn mê mải tận đẩu đâu, thiên nhiên đã cởi bỏ cái áo nàng Bân. Khí trời trong trẻo, vẻ thanh nhẹ còn như lẩn quất tình xuân, lòng bâng khuâng đón đợi tháng tư về.
(Trích)

VỊ NGỌT ĐƯỜNG ĐEN XỨ QUẢNG – Tản văn: Phan Nam

Dẫu có đi xa đến phương trời nào đi chăng nữa thì ảnh bát đường đen là món quà tuyệt vời từ xứ sở, từ những con người chân đất đầy chất phác, lam lũ. Đất Quảng đặc biệt là vậy, từ những món quà giản dị nhưng lại vô cùng ấm áp, thấm đẫm tình người. Tán đường đen xứ Quảng đã đi sâu vào trong đời sống và tâm thức của người dân nơi đây.

HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.

Nhớ tháng năm yên bình – Tản văn Văn Lý

Cứ mỗi tháng năm đến những ký ức thời thơ ấu lại ùa về. Tháng năm, trong mỗi con người quá nhiều những ký ức, đôi khi nó tràn về đến lẫn lộn như những thước phim chiếu vội. Có lúc rõ mồn một cái tuổi học trò.

​Một Đà Lạt để F5 – NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

Tôi gặp trên trang Facebook của những người yêu Đà Lạt một status, đại ý: Mình đang ở Sài Gòn, đang cần “F5 tâm trạng”, nhờ giới thiệu giúp một nhà vườn nào đó cần người phụ việc nhà, dạy trẻ con trong vài tháng, cam kết nghiêm túc, thu nhập không thành vấn đề.