ẾCH ĐỒNG – Tản văn Võ Anh Cương

Rồi có một ngày tôi sẽ rủ họa sĩ Văn Lại và cả nhà thơ Tường Huy (nhà gần 117 Nguyễn Công Trứ) đến để cùng ông em Chính Lê làm một cái lẩu ếch để thưởng thức tài nấu ăn của một tay kỹ thuật nhà đài!



wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

​Một Đà Lạt để F5 – NGUYỄN VĨNH NGUYÊN

Tôi gặp trên trang Facebook của những người yêu Đà Lạt một status, đại ý: Mình đang ở Sài Gòn, đang cần “F5 tâm trạng”, nhờ giới thiệu giúp một nhà vườn nào đó cần người phụ việc nhà, dạy trẻ con trong vài tháng, cam kết nghiêm túc, thu nhập không thành vấn đề.

CHUYỆN PHIẾM VỀ BÀ ĐẦM, ĐÍT VỊT, ĐẦU RỒNG – Nguyễn Khắc Phước

Theo tôi, nếu có giới thiệu thơ Trần Kế Xương trong chương trình phổ thông thì cũng chỉ giới hạn ít thôi bởi tư cách của nhà thơ này không phải là “tấm gương sáng để học sinh noi theo”.

HƯƠNG SẢ- Tản văn Ngô Thị Ngọc Diệp

Đêm qua mưa nhẹ. Mưa đằm thắm và hiền hòa. Mưa đều đều không dạo đầu bằng sấm ran chớp rạch. Lộc trời gửi cho vạn vật cứ rơi rơi một cách tự nhiên như mặc định mùa mưa là phải thế.

Tinh khôi thơm mãi tháng tư về… – ...

Nắng, nhưng chưa là nắng. Gió nhẹ nhàng mơn man trên má đào thiếu nữ, những cơn mưa mùa Hạ bất chợt còn mê mải tận đẩu đâu, thiên nhiên đã cởi bỏ cái áo nàng Bân. Khí trời trong trẻo, vẻ thanh nhẹ còn như lẩn quất tình xuân, lòng bâng khuâng đón đợi tháng tư về.
(Trích)

CON AI ĐEM BỎ CHÙA NÀY – Tiểu phẩm Nguyễn Khắc Phước.

Có tình có lý thì đúng hơn. Trong trường này thì tình nhiều hơn lý. Mầy không nhớ ca sĩ người Pháp Johnny Hallyday mặc dù đã có hai con ruột vẫn nhận thêm hai con nuôi gốc Việt đó sao.

 HẠNH PHÚC KHI CÒN MẸ –  Thạch Sene

 Sớm ra đời trong một gia đình nghèo khó thiếu trước, hụt sau nhưng tôi may mắn là có được một người mẹ hiền lành, đảm đang, chịu khó, nhân hậu rất mực yêu thương chồng con. 

NHỮNG BÔNG XOÀI ĐẦU XUÂN – Tản văn Nguyễn Nguyên Phượng

…Xoài thả đưa trái dù không nhiều. Màu trắng những chùm mới trổ đang nhẹ rung trong cơn gió lạnh se như thấp thoáng màu tóc má chiều cuối năm nào mòn đợi tôi về…

ĐÀ LẠT, MIỀN GÁI ĐẸP – Tản văn Võ Anh Cương

Gái đẹp ai mà không thích? Cái thiên hướng của con người là thích vẻ đẹp của tạo vật, vậy thì lẽ đương nhiên người ta thích gái đẹp chứ sao.

BÔNG ĐIÊN ĐIỂN QUÊ MÌNH – HOÀNG KHÁNH DUY

Trong giấc mơ, tôi thấy mình trở ngược thời gian về lại với mùa hoa điên điển năm nào, về với màu vàng rực rỡ cả một trời kí ức tuổi thơ gắn liền với những tháng năm êm đềm như khúc hát.