wp booster error:
td_api_base::mark_used_on_page : a component with the ID: thumbnail is not set.

Tinh khôi thơm mãi tháng tư về… – ...

Nắng, nhưng chưa là nắng. Gió nhẹ nhàng mơn man trên má đào thiếu nữ, những cơn mưa mùa Hạ bất chợt còn mê mải tận đẩu đâu, thiên nhiên đã cởi bỏ cái áo nàng Bân. Khí trời trong trẻo, vẻ thanh nhẹ còn như lẩn quất tình xuân, lòng bâng khuâng đón đợi tháng tư về.
(Trích)

VỊ NGỌT ĐƯỜNG ĐEN XỨ QUẢNG – Tản văn: Phan Nam

Dẫu có đi xa đến phương trời nào đi chăng nữa thì ảnh bát đường đen là món quà tuyệt vời từ xứ sở, từ những con người chân đất đầy chất phác, lam lũ. Đất Quảng đặc biệt là vậy, từ những món quà giản dị nhưng lại vô cùng ấm áp, thấm đẫm tình người. Tán đường đen xứ Quảng đã đi sâu vào trong đời sống và tâm thức của người dân nơi đây.

Chùm tản văn của Phan Nam

Tôi còn nhớ, nhớ rất rõ những mùa hoa cỏ dại quê tôi. Hoa của hương đồng cỏ nội nhưng lại tràn ngập tình yêu và sắc màu. Đám trẻ con của đồng quê luôn thích thú với những mùa hoa mọc đầy ruộng đồng xóm nhỏ. Hoa ngũ sắc đã đi sâu vào trái tim tôi cho một thời thơ dại.

SẮC TÍM HOA SIM – Tản văn: PHẠM VĂN HOANH

Cuộc sống là vậy, thời gian không bao giờ trở lại. Hãy sống thật thân ái, sống vì mọi người để rồi khi xa nhau những kỷ niệm vẫn còn mãi trong ta.

RÓN RÉN ĐÊM MƯA & MỞ CỬA… – Tản Văn Thư Hoàng

Nhưng mưa ơi thôi chớ để ý có ai lắng nghe mình không. Hãy cứ dạo nốt âm thanh tuyệt diệu trong lòng mưa. Không gian này sẽ mất đi chỉ đôi ba tiếng nữa.

Ngoại & hoa khế. Tản văn Phan Đức Lộc

Chẳng biết những ngày cuối xuân, đầu hạ có nỗi niềm chi mà trầm lặng và u buồn đến thế? Qua ô cửa đã nhuốm màu rêu cũ, gió khẽ đong đầy một làn hương thầm thuần mộc, thân quen. Lắng lại lòng mình trong khoảnh khắc bình yên, bỗng nhận ra đã sang mùa hoa khế!

NHỮNG BÔNG XOÀI ĐẦU XUÂN – Tản văn Nguyễn Nguyên Phượng

…Xoài thả đưa trái dù không nhiều. Màu trắng những chùm mới trổ đang nhẹ rung trong cơn gió lạnh se như thấp thoáng màu tóc má chiều cuối năm nào mòn đợi tôi về…

TÌM ĐÂU GIẾNG LÀNG? – Tản văn Phan Nam

Xưa kia, giếng làng là một trong những huyết mạch của làng quê. Cây đa – giếng nước – mái đình có thể gọi là những đặc trưng khó tách khỏi nỗi nhớ của biết bao người gìn giữ hồn xưa cõi làng. Những giọt nước mát của giếng làng thực khó tìm ở bất kì nơi đâu. Những cái giếng còn thơm mùi rêu phong thực sự gắn chặt với nỗi nhớ làm sao quên được. Nhớ những trưa nắng hè, tôi cùng đám bạn vui chơi lấm lem bùn đất về gột rửa dưới làn nước mát rượi.

MỘT THỦA RƠM VÀNG – Tản văn PHAN ANH

Ngậm ngùi buồn thay cho rơm vàng một thủa. Mới đây nghe nói có một ai đó đã đổi vạ cho rơm. Người ta bảo, nông dân vùng ngoại thành đốt rơm đốt rạ nên nhiệt độ ở Hà Nội bị nóng lên; khói rơm, khói rạ tạo nên sương mù che mất phố mất phường, làm ngột làm ngạt không khí trong nội thành ...

KÝ ỨC CHỢ QUÊ – Tản văn Nguyễn Vĩnh Bảo

Chợ Hôm bây giờ không còn nữa, khu đất trước kia làm chợ nay đã là những ngôi nhà khang trang…theo như các cụ kể rằng chợ Hôm dần thưa khách là do tiếng vang vọng của hồn chợ không còn, khi đến gần thì mới biết là có chợ.